Vẽ tranh – Tác giả thefool
Chuông điện thoại kêu…
Cương ngỏng ku mở mắt, thông não. Chụp cái phone gần sát mặt trả lời:
“Alo… Gì đó nhỏ kia…” – anh nhựa nhựa với bé Tuyền.
“Người ta pự… Chứ không có nhỏ à nha… Hớ…” – Tuyền.
“Sáng sớm, muốn chọc cho cắn hả…” – Cương.
“Dữ dữ… Quýnh…” – Tuyền đang nói gì đó thì điện thoại tự cúp ngang.
Cương nhăn nhó, chu mỏ nhìn vô màn hình, bấm tất cả các nút anh nhìn thấy được, trừ 2 cái nút hồng trên ngực là không hề nghía tới.
Điện thoại hết pin òi…
Nhờ vậy mới tỉnh hẳn. Không cứu vãn được tình thế, bắt buộc ghim sạc rồi chờ thời chứ làm gì nữa. Cương sực nhớ nay sáng lên lại bệnh viện lãnh kết quả. Tự dưng nghĩ tới, thấy hơi sợ sợ. Lỡ bị phù mề, ung thư hay gì ngay chỗ nguồn sống của đàn ông… tự tử vẫn không trôi hết ức. Vậy là bay đi vệ sinh rồi gắn điện thoại vào pin dự phòng, mang theo lên bệnh viện… Tới nơi ngồi trước cửa chờ vài người.
“Alu… Nãy điện thoại hết pin ớ… Nãy tính nói gì đó nhỏ kia…” – Cương gọi Tuyền.
“Hèn chi… Hèn chi… Tưởng trốn né người ta rồi chớ… Mà làm cái gì đthoại sáng sớm hết pin… Tối nhắn tin nhỏ nào đúng hông… Đúng hông…” – Tuyền.
“Đâu có… Tối bay qua nhìn em ngủ đó chớ… Ghét…” – Cương.
“Hơ… Làm thấy ghê… Đang làm gì ớ…” – Tuyền.
“Đang bệnh viện nè. Nay có kết quả.” – Cương.
“U vậy đó hả… Hm hm… Chắc dương tính rồi gì… Hỉ hỉ hỉ…” – Tuyền khoái chí.
“Vui quá ha… Muốn bệnh gì dương mà mừng vậy… Nhỏ kia…” – Cương.
“Thì tó… Con người anh là dương thịnh, âm suy tó… Còn gì nữa… Hé hé hé…” – Tuyền.
“Ờ vậy đó hả… Vậy anh truyền dương qua cho âm em suy luôn nha… Nha…” – Cương nhấn mạnh.
Hên là ổng đi ra chỗ ban công, chứ ngồi chung mấy người kia, chắc ngồi nhìn anh như dâm tặc không mặc sịp.
“Hớ… Giỏi qua truyền nè… Qua đây em tiếp… Hé hé hé…” – Tuyền dụ khị.
“Xía… Người ta khám xong, đi về luôn. Mắc mớ gì qua bển chi. Xía…” – Cương.
“Ờ nhớ nha… Về đi… Về nhà chơi mình với ma đi… Ghét…” – Tuyền.
Ẻm vừa nói xong, cúp máy cái ụn. Cương có thương yêu nhỏ tưng đó gì đâu, mà phải nghe theo lời dụ dỗ của con bé.
Lấy giấy kết quả về, vừa nhìn vừa buồn thê thảm. Mọi thứ đều “tốt” và “bự”, trừ cái “âm tính”. Coi như từ đây, CƯơng chính thức là thằng âm thịt, dương teo.
Cũng 9h mấy, lết xác qua động banh đầy âm khí khiến đàn ông sợ hãi, phụt vòi.
“Tính toong…” – bấm chuông.
Một người phụ nữ ra mở cửa… bé Ý.
“Ơ ơ…” – đoạn văn hội thoại đầy xúc cảm của con bé.
“Lâu không gặp mà chửi anh rồi ha…” – Cương.
“Bốp bốp… Bốp…” – Ý đánh Cương lia lịa như kẻ thù, môi bặm lại cười cười hả hê.
Ấm ức dắt xe vô nhà như thằng mọi bị đàn áp.
“Em coi chừng anh… Nè… Cầm này vô…” – Cương đưa Ý mấy bao… đựng nước…
“Ối…” – cô Hiền trong nhà la lên.
“Qua chơi đó hả con… Qua thôi… Còn mua gì nữa vậy trời…” – cô Hiền vừa đi ra vừa nói.
“Hm hm… Nước trái cây, sinh tố thôi cô…” – Cương.
“Trời… cái thằng… Còn bày đặt nữa. Thôi vô đi… Mới đi khám về hả… ih… Tháo băng rồi hả con…” – 3 cô cháu vừa đi vô phòng khách vừa nói.
“Dạ… Hm hm…” – Cương ngồi xuống ghế.
Cô Hiền với Ý săm soi bàn tay mới lành của CƯơng, giờ đã trần trụi, kèm vết khâu nhìn mà thốn. Ý thì mặt tỉnh queo, còn cô Hiền nhăn nhó biểu lộ cảm giác “ớn óc”. Cô hỏi thăm Cương bữa giờ làm gì, rồi xuýt xoa thương hại thằng dâm dê tối ngày lấy cây nhọn lụi con gái người ta, cuối cùng bị quả báo xỉa lại. Cái style mặc áo quần thun dài y chang chị Dung LL của cô… Đúng là cô nào cháu nấy. Không thứ gì có thể che lấp đi 2 trái bưởi lâu năm của 2 người này dù có cố cách mấy. Mặt thì hiền như cục bột. Bởi đời nó lạ… Mấy chị em quậy quậy thì ngực mông phải bơm, trong khi phụ nữ dịu dàng thì toàn tự nhiên ban tặng. Đó là châm ngôn, hay tục tĩu ngữ gì đó do Cương suy diễn.
“Ủa nhỏ kia đâu rồi cô…” – Cương hỏi về Tuyền.
“Hả… Nhỏ nào… Ah… Bé Tuyền đó hả… Nó ăn sáng xong chui vô phòng tới giờ đó.” – Cô Hiền.
Cương xin phép cô rồi len lén vô phòng con nhỏ đáng ghét.
“Cửa gì không thèm khóa luôn…” – Cương thầm nói.
Anh cố mở nhè nhẹ cửa phòng bé Tuyền ra, không dám gây tiếng động. Lú cái đầu vô nhìn giường ẻm. Con bé lại mặc style áo thun rộng phủ qua mông, còn quần có hay không… chả ai biết, dù đang nằm vuông góc tầm mắt Cương, phơi cái khe đen tối trước mặt anh. Mới ngắm mà thằng ku dựng ngược, thốn cả đầu.
“Ăn trộm bưởi nè… Cây bưởi đâu ta…” – Cương nói tone biểu cảm.
Tuyền đang nằm sấp, quay mặt ra cửa số thì lập tức ngỏng đầu lên dòm Cương.
“Hứm…” – Tuyền lại ạch đầu xuống gối, nhìn tiếp cửa sổ.
Cương cười nham nhở, lò bò lên giường, dọc thân người ẻm từ chân lên. Kê mặt sát má ẻm.
“Ê… Kêu qua sao giờ nằm mình dạ… HẢ…” – Cương.
“Hớ…” – Tuyền.
Cương nhìn cặp mông lâu ngày không mó, thấy lạ. Bèn ịnh hạ bộ mình lên.
“Hứm… Đi ra…” – Tuyền xoay mạnh người, đập bờ mông tưng vô thằng ku làm người Cương nằm ngã qua 1 bên.
Cương chai mặt, đâu biết sợ. Ổng thò tay lên, chụp vào bộ ngực em nó. Không biết do lâu quá không chạm, không nắn nên cảm giác lạ hay sao, mà Cương thấy nó bự hơn hồi trước. Làm như mùa này cái gì nhạy cảm, thuộc hàng cây trái thì đều to lên sao á!
Em nó kéo tay CƯơng, hất ra khỏi người. Cương hơi quê độ, tự ái. Nhưng chắc con bé thỉnh thoảng giận hờn vú vơ. Anh không biết làm gì ngoài móc tờ giấy ra, đưa trước mặt, chắn ánh nhìn của ẻm đang ngắm khung cảnh cây cối bên ngoài.
“Anh tiêu rồi… Âm khí quá trời luôn… không có miếng dương… Coi nè…” – Cương.
Vậy đó, mà em nó nhìn nhìn hồi, chừng mấy giây sau, giật luôn tờ giấy kết quả… Vài chục giây nữa, em nó:
“Hm hm hm… Thôi thua zòi… Chòng bê đê chắc zòi…” – Tuyền chọc quê.
Thấy nhỏ tưng cuối cùng cũng vui vẻ, Cương:
“Bày đặt giận giận… Giờ cái hả… cười…”
“Hớ… Ai biểu… Đang nói chuyện… Tự nhiên cúp máy… Xong rồi hả… kêu không thèm qua… Ghét…” – Tuyền trách.
“Vậy giờ thằng nào đang nằm đây…” – Cương.
“Này thằng bê đê… Chứ chòng em đâu có vầy… Hỉ hỉ hỉ…” – Tuyền quay qua nhìn Cương sau lưng.
“Bê đê mà đi dê con gái hả… Hả…” – Cương hất mặt lên.
Nhìn gương mặt bị phủ cả nùi tóc của Tuyền, có vẻ dễ thương mà bí ẩn. Em nó:
“Đâu… dê đâu… Thấy gì đâu…” – Tuyền ngó qua ngó lại, làm bộ làm tịt.
Cương phải trừng trị con bé. Anh thò tay ngay vào trong áo Tuyền từ dưới lên, biết nó lại trần trụi hoàn toàn trừ áo ngoài, rồi ốp lấy bầu sữa ứ đọng hơn cả ngàn phút đồng hồ từ khi du lịch về tới nay.
“Ứm…” – Tuyền giật nẩy nhẹ, nhưng vẫn trơ ra không thèm cản.
Cảm giác nhỏ tưng cho Cương sờ mó vô người thỏa thích mà không thèm chống chế… Giống như cơ thể em ấy trao toàn quyền cho mình vậy. Hoặc nhìu khi chỉ có anh nào được bé tin tưởng, thì cho khám vô tư lự. Phần Cương thì ổng bóp, phần Tuyền thì ẻm soi tờ giấy kia. Lâu lâu nhăn nhó, rên nhẹ khi anh kẹp vào 2 núm hồng.
Bí ẩn đó chưa được VẠCH trần.
Cương xoay ngửa Tuyền lại, tốc luôn áo em nó tận cổ, lộ cả con sò và 2 bầu sữa tròn. Anh mút nhẹ “chụt” vào núm.
“Ah… Anh này… Để yên em coi cái đi…” – Tuyền năn nỉ như rên rỉ.
Nay chiều em nó chút. Cương ngưng bú cặp vú mềm mẩy, chỉ vê nhẹ 2 núm ti rồi ngã đầu, ịnh má vào mặt ẻm rồi 2 anh em ngắm tờ giấy. 1 lúc sau…
“Dương vật phát triển bình thường, tĩnh mạch lớn… Gì gì là sao dạ…” – Tuyền chu mỏ hỏi.
Cương cũng làm biếng giải thích. Anh đơn giản nói:
“Thì nhìn rồi biết, chứ giải thích hông zui…”
“Hớ…” – Tuyền.
Em nó vẫn nhìn ra cửa sổ, để tờ khai HIV (High Five) xuống nệm. Sau đó lần mò bàn tay nhỏ bé, mềm múp ra sau mông, chui vô quần Cương để dò tìm thằng ku. Nhìn em nó từ nãy giờ, làm gì thằng đầu trọc hư đốn kia không gân cổ lên. Vừa nhột vừa thích như được ủ ấm, Cương còn ưỡn thêm lên, làm tay con bé vuốt ụp vào cả thân cây.
“Ủa sao… kỳ zậy ta…” – Tuyền nói giọng như con nít.
“Kỳ gì… Nhỏ kia…” – Cương.
Tuyền lập tức nhổm dậy, vạch luôn quần Cương ra mà cắm cúi kê mặt ngắm nghía. Dưới ánh sáng tự nhiên từ ngoài hắc vô, con bé:
“Chùi ui… Gì mà gân gì nổi lên ghê quá à…” – Tuyền như lần đầu thấy giòi lạ.
Nói ghê, mà tay vẫn bóp bóp, vuốt vuốt mà mặt cười cười. Đúng là hình như con gái ngồi ngược sáng… lúc nào cũng đẹp hay sao á. Cương kêu:
“Người ta nói… này bình thường chứ không có gì đâu… Làm thấy ghê…”
“Người ta là ai… À nha… Bác sĩ nào khám… Nam hay nữ… Nói…” – Ẻm như tra khảo, môi bặm hăm dọa.
Ai dám xạo, chứ Cương là đàn ông “cây ngay không sợ hết sữa”, anh khai thật:
“Bà bác sĩ 5 mấy… 8 chục tuổi khám ớ…”
Tự dưng Tuyền nheo mắt, kê sát mặt Cương coi anh nói thiệt hay không, 1 hồi hỏi:
“Nhìn mặt anh gian quá à… Ai khám… Nói thiệt ih, em tha cho…”
Làm như má người ta vậy. Cương:
“Người ta khám ra bệnh thôi, tự nhiên hỏi tùm lum… Bê đê khám đó… Được chưa…”
“Hư há há há há… Trời ơi… Vậy luôn hả… Chòng biến thái quá à… há há há…” – Vậy đó, mà bả cười muốn xịt sữa với 2 bầu trước ngực rung rinh.
Cương không nói gì, để con nhỏ nó há họng cho đã. Hồi sau:
“Xớ… Hm hm… Hỏi vậy thoi… chứ mặt anh ai thèm dòm. Chết òi… Thành bê đê zòi… hm hm hm…” – Tuyền.
Cười cho đã, xong ẻm bặm môi với nét mặt tinh nghịch, ngắm nghía, sờ sờ thằng gân cổ kia như đồ chơi. Bỗng dưng ẻm kêu:
“Ghê quá à… Gân không à… Rồi nè… gì mà lông kh&o