Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Tội lỗi

Phần 14

Hai mẹ con quyết định ở lại một ngày nữa, chiều ngài mai mới về. Tối sau khi ăn xong mẹ rủ tôi qua nhà cô Lan, cô bạn thời thơ ấu của mẹ, cô ấy cũng mới sinh…

Đường qua nhà cô ấy cũng qua con suối ban chiều. Tối ở quê rất tối, phải dùng đèn pin soi đường.
– Mẹ nhớ chỗ này chứ.
Tôi chỉ vào hòn đá nơi chiều nay tôi và mẹ giao hoan.
Mẹ im lặng, mẹ cũng không thích nói đến những vấn đề như thế mặc dù nó vốn đã thân thuộc.

Đến nhà bạn mẹ, cô ấy ngạc nhiên khi thấy tôi lớn như thế, cô nhận không ra tôi.
– Trời ạ, đã lớn thế này rồi à? Học hành thế nào, có người yêu chưa con?
– Con chưa. – Tôi thỏ thẻ.
– Mới ngày nào còn bế nó đỏ hỏn mà giờ lớn thế này rồi, ngày xưa là hay tè dầm ra cô lắm đấy nhé.
– Mày đừng nói thế, cháu lớn rồi nó ngại đấy. – Mẹ nói.
– Ngại gì, gớm, ngày xưa tôi bế anh từ khi chim như quả ớt thóc, giờ đã thế này rồi..
Câu chuyện cứ qua mau, hai người cứ hàn thuyên đủ chuyện. Cùng tuổi nhưng so với mẹ tôi, cô ấy già hơn nhiều. Mẹ bế con cô ấy nựng nó làm tôi thấy tội lỗi quá, ngày xưa mẹ cũng chăm sóc tôi như thế, còn bây giờ…

Trên đường về chẳng ai nói gì, mẹ đi sau tôi, sau ánh đèn pin lập loè…
– Cô ấy sinh con muộn nhỉ?
– Uhm.
– Con thấy tội lỗi quá mẹ à. – Tôi dừng lại nhìn mẹ.
– Sao vậy? – Lại bắt đầu rồi.
– Con thấy cô ấy và mẹ giành nhiều tình cảm cho đứa bé nên con thấy áy náy. Có người con nào như con không?
– Cũng chẳng có ai như mẹ cả. – Mẹ thở dài.
Tôi ôm mẹ như hai người yêu nhau, tôi cao hơn mẹ một chút. Mẹ ôm tôi chặt như sợ tôi đi mất.
– Mình dừng lại con nhé. – Mẹ sụt sịt.
– Nhưng…. – Tôi ngập ngừng…
– Bình thường thì không sao, nhưng nhiều khi chuyện qua rồi mẹ thấy mình không còn là con người nữa.
– Nhưng…

Tôi nhìn mẹ trong bong tối mập mờ… Mẹ cũng nhìn tôi… Im lặng…
– Hay mẹ con mình đi thật xa đến nơi không còn ai biết chúng ta nữa mẹ nhé…
– Mẹ cũng từng nghĩ đến điều đó nhưng….
– Nhưng…
– Nhưng dù đi đâu cũng vậy, mẹ vẫn là mẹ của con và con đã làm nhiệm vụ của một người chồng với mẹ. Thế nên đi đâu cũng thế, sự thật mãi là sự thật…
– Nhưng… – Tôi ngập ngừng…
– Nhưng con không thể chấm dứt được chứ gì? – Mẹ bắt thóp tôi.
– Vâng. Tôi trả lời khẽ…
– Thôi, chắc một thời gian nữa sẽ qua thôi, dù sao cũng xảy ra rồi…
Tôi ôm mẹ vào lòng không nói, mẹ cũng vậy…
– Hai mẹ con mình lên đồi nhé.
– Con điên à? – Giờ này còn lên đó làm gì.
– Con nhớ…
Mẹ không nói gì, vân vê cúc áo tôi. Tôi hiểu mẹ muốn gì khi làm thế. Tôi tắt đèn pin, bế mẹ vào bụi rậm ven đường mòn…

Trời tối nên mẹ không còn giữ quần nữa, mặc cho tôi tụt chiếc quần jean của mẹ ra, thật khó…
– Mình cứ thế này cho đến khi nào dừng lại thì thôi mẹ nhé…
Mẹ không nói, gật đầu nhẹ… Tôi cúi xuống hôn vào ngực mẹ, nhẹ nhàng…

Tay tôi xoa lên ngực, rốn rồi đến nơi ấy, cái nơi tăm tối của mẹ, cái nơi mà mới chiều nay tôi dập tơi bời, cái nơi mà tôi đã hình thành kiếp người…

Mẹ tôi cởi cúc áo tôi ra, xoa ngực tôi, mẹ chỉ làm như thế… Mẹ chỉ thích xoa ngực tôi thôi, như người yêu dành cho tình nhân vậy…

Sáng hôm sau tôi và mẹ tôi bắt xe về nhà sớm. Mẹ có vẻ vui vì được ông bà giúp đỡ giữ được nhà. Trên xe mẹ gục đầu vào tôi thiếp đi. Tự nhiên thấy mình to lớn hơn, trách nhiệm hơn…

Bố tôi vẫn chưa về, có lẽ là cuối tuần như ông ấy nói. Bố tôi cũng là người giữ lời hứa. Như vậy tôi và mẹ còn mấy ngày thoải mái bên nhau. Nói là thoải mái không phải là vì chuyện đó, vì dù có ông ấy ở nhà cũng không liên quan lắm, thoải mái là tôi và mẹ không cảm thấy ngại ngùng khi tiếp xúc với bố tôi.
– Vậy là mẹ yên tâm rồi nhé, tôi nói sau khi hai mẹ con ăn cơm xong đang ngồi xm ti vi ở phòng khách.
– Gì con?
– Như vậy là mẹ có thể ở đây mà không phải bán nhà rồi nhé.
– À, nhưng cũng phải lo trả tiền cho ông bà chứ, vui thì vui nhưng cũng lo lắm con à.
– Con ước gì có thế giúp mẹ, tôi nghẹn ngào!
– Chỉ cần con học tốt ra trường có việc làm ổn định là được rồi, mẹ không mong gì hơn.

Bộ phim tối nay nói về chuyện ngoại tình, mẹ không muốn xem nên chuyển kênh khác, có lẽ mẹ không muốn khơi lại quá khứ. Tôi hiểu…
– Con đi ngủ trước đi, hôm nay mẹ thức đêm một chút lo giải quyết công việc còn đọng lại mấy hôm về quê ngoại.
– Vâng. Nhưng mẹ nhớ ngủ ở phòng con đấy. – Tôi nhìn mẹ âu yếm.
– Thì lâu rồi đều thế mà, mẹ cũng quen hơi con rồi… – Mẹ tủm tỉm..

Tôi vào phòng ngủ trước, mệt mỏi sau chuyến về quê tôi thiếp lúc nào không hay. Nửa đêm tôi thấy mẹ vẫn thức làm gì đó, mẹ đọc gì đó, có lẽ mẹ đang làm việc nhưng sao mẹ lại lấy khăn lau nước mắt? Có lẽ mẹ lại khóc vì tủi thân hay vì những lỗi lầm đã xảy ra… Tôi tự hỏi lòng mình…
Tôi không dậy, giả vờ ngủ, mãi gần sáng mẹ mới đi ngủ. Mẹ nằm bên cạnh tôi nhẹ nhàng như sợ tôi thức giấc nhưng mẹ không biết tôi thức giấc từ lâu…

Sáng hôm sau khi mẹ đi chợ, tôi ra bàn làm việc của mẹ tìm lại cuốn sổ mà mẹ đã đọc đêm qua. Tôi tìm mãi mà chẳng thấy gì ngoài những cuốn sổ đầy những con số kế toán. Có lẽ mẹ làm việc thật, tôi tự nhủ…

Đêm hôm sau cũng vậy, mẹ cứ lấy cớ làm việc để tránh ngủ cùng tôi. Có lẽ mẹ nhiều việc thật. Tôi cũng không bận tâm đến vấn đề đó nữa, ngủ một giấc ngon lành đến sáng.

Tôi và mẹ đều mong đến cuối tuần để mong bố tôi về xem tình hình thế nào, bố tôi giải quyết ra sao, để quyết định một lần cho xong dù bố tôi về sẽ làm xáo trộn cuộc sống của mẹ con tôi.

Thật chẳng ra gì khi tôi có ý nghĩ muốn bố mẹ tôi ly hôn, muốn bố tôi rời xa mẹ con tôi, không phải là vì tôi muốn sở hữu mẹ, mà đơn giản là vì bố mẹ tôi sống như thế, thà rằng giải thoát cho nhau. Bao nhiêu năm rồi cứ đóng kịch mãi, bao nhiêu năm rồi sống cuộc sống gượng ép không tình yêu…

Tôi tự nhủ, nếu sau này tôi có cuộc sống hôn nhân như bố mẹ, tôi sẽ giải thoát sớm chứ không sống như thế nữa. Mong manh…

Ngày mai đã là chủ nhật, là ngày bố tôi có khả năng sẽ về. Hôm nay thứ 7 mẹ tôi được nghỉ ở nhà, tôi cũng không đi đâu, loanh quanh ở nhà thu xếp lại vườn tược. Mẹ tôi giặt giũ chăn màn bên giường bố mẹ, tôi hiểu mẹ làm thế vì lâu rồi mẹ không ngủ ở giường bố mẹ nữa nên bụi bặm bám vào. Mẹ sợ bố biết.

Tôi vào phòng tắm tắm sau một hồi làm việc ở vườn, mẹ tôi cũng đang lúi húi ở dưới bếp sau khi phơi chăn màn xong đang dọn dẹp lau chùi bếp.

Tôi cởi trần, người còn đẫm nước khi vừa tắm xong ôm trầm lấy mẹ.
– Lâu quá rồi… – Tôi nói
– Lâu gì con. Mới mấy ngày chứ mấy. – Mẹ đẩy tay tôi ra. – Ướt hết mẹ rồi.
– Kệ, con cứ ôm mẹ đấy.
– Để mẹ dọn dẹp nào.

Tôi nuối tiếc buông mẹ ra rồi lên phòng tôi nằm nghỉ. Một lúc sau tôi qua phòng bố mẹ xem có gì dọn dẹp thì dọn nốt, tôi tự nhủ rằng sau khi bố mẹ ly hôn rồi, đây sẽ là nhà mới theo nghĩa mới nên tôi cũng chăm chỉ dọn dẹp hơn. Ảnh cưới của bố mẹ vẫn để cuối góc giường mốc meo, quần áo của bố tôi cũng không còn nhiều, vài cái đã được gấp gọn để riêng trong t