Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Hương tình đầu

Phần 63

Khi tôi đang chở QC trên con đường ven biển thì một cơn mưa bất ngờ tới. Không kịp suy nghĩ tôi vội vàng phóng xe đến một cái cây tán rộng gần đó. May là gần, chứ xa chắc tôi với QC đã ướt như chuột lột rồi cũng nên. Trời gì đâu kì cục, mới nãy còn trong xanh mà giờ đã mưa gió đùng đùng…

Chỗ tôi đang đứng nằm trên một con đường, một bên giáp biển, một bên giáp núi, nên muốn tìm chỗ mua áo mưa cũng khó. Quanh đây nhà dân không có chứ đừng nói gì cửa hàng tạp hóa. Đành phải đứng chịu trận như này thôi chứ biết sao giờ. Lúc nãy mưa vừa, nên chỉ bị ướt chút đỉnh, giờ mưa càng ngày càng lớn. Gió thổi vù vù tạt nước tung tóe khiến tôi vừa lùi xuống tránh nước bắn từ đằng trước đã phải vội bước lên vì nước hắt từ đằng sau. Cả tôi và em bước tới bước lui để tránh mà tôi có cảm giác như đang nhảy cha cha cha…

Thi thoảng, gió rít lên từng cơn nghe rợn người. Cảm giác không khác khi nghe tiếng mẹ tôi lúc biết tin tôi trốn học đi chơi là mấy. Ở phía biển đằng xa, những con thuyền đánh cá ngạo nghễ hàng ngày giờ chỉ còn lại những vệt đen mờ mờ bất động. Cây cối oằn mình, nghiêng ngả sau từng cơn gió hung tàn như muốn cuốn phăng đi tất cả. Mưa trắng trời. Tôi chẳng còn thấy rõ vật gì xung quanh, tất cả còn lại chỉ là một màu nước trắng xóa…

Tôi nhớ hồi nhỏ tôi thích tắm mưa. Mỗi lần mưa đến, đám con nít xóm tôi lại hò hét, rủ nhau ra khoảnh sân chung trước xóm để đá bóng. Quả bóng nhựa ngày thường lăn qua lăn lại đầy khí thế sau mỗi đường chuyền hay cú sút của một cầu thủ nhí, thế mà hôm nay gặp vũng nước nó đứng im thin thít, rầu rĩ như một anh chồng mới nhận lương đang hí hửng thì bị vợ tịch thu. Điều đó càng làm đám con nít nổi sung hơn. Tất cả cùng bay vào một lúc tranh giành trái bóng. Từ hai đội thi đấu số đội bây giờ đã bằng số con nít trên sân.

Có thằng trượt chân ngã sóng soài úp mặt vào nền đất, mặt mày tèm lem làm cả bọn cười phá lên. Điên tiết, nó hứng nước hất vào phía những thằng còn lại. Cuộc thi đấu bóng đá bây giờ đã biến thành một cuộc thủy chiến. Có thằng la í ới sau khi bị một đám hội đồng hất nước vào mặt. Có thằng chạy như ma đuổi sau khi cướp được quả bóng. Rồi cũng chính nó bị những thằng còn lại hò nhau, tụt quần, vứt lên cây, rồi sau đó gọi mấy đứa nữ đang chơi ô quan trong nhà ra nhìn. Thấy có thằng bị tụt quần đám con nít nữ la lên oai oái, lấy hai tay che mắt lại, nhưng tôi biết thừa cũng có đứa chỉ khép hờ, nhìn được cái cần nhìn thì cười khanh khách, bỏ chạy vào trong. Mưa xối xả. Nước chảy ròng ròng từ tóc xuống cằm, ngấm vào da thịt mát lạnh. Há miệng để cảm nhận vị nước mưa tinh khiết, nhạt tan trên đầu lưỡi. Sướng thật! Gương mặt đứa nào cũng rạng rỡ, hạnh phúc…

Lên cấp 2, cấp 3, khi lớn hơn tôi đã đánh mất thói quen tắm mưa. Phần vì đã lớn, phần vì bị ốm mà nghỉ học thì bố mẹ mắng chết. Nhưng nói thật là tôi vẫn thích. Đang đi trên đường mà mưa xuống là tôi đội đầu trần về đến nhà không thèm nghĩ. Cảm giác tắm mưa rất khó tả…

– Em lạnh không?
Tôi quay sang nhìn QC. Mặt cô bé tỉnh queo, không có dấu hiệu gì của lạnh. Em đang phóng tầm mắt ra phía biển, nhìn cái gì đấy có vẻ rất tập trung. Tóc mai QC dính nước mưa, bết lên trên đôi má trắng hồng, nhìn hơi đáng yêu. Tôi định đưa tay vén ra dùm em, nhưng nghĩ sao lại rụt tay lại. Nghe tiếng tôi, cô bé giật mình.
– Hả? Anh hỏi em cái gì?
– Đang suy nghĩ cái gì mà tập trung ghê thế? Anh hỏi em có lạnh không?
– Hơi hơi à. Ở bên kia mùa đông nhiệt độ xuống 2-3 độ C em còn chịu được. Thế này ăn nhằm gì

Nghe câu trả lời mà tụt hết cả cảm xúc. Người ta quan tâm cứ trả lời kiểu đấy, lần sau thèm vào – tôi làu bàu rủa trong bụng chứ cũng không dám nói ra.
– Bên kia mưa có giống đây không?
– Mưa ở đâu mà chả giống nhau – QC bắt bẻ rồi khúc khích cười vì câu hỏi ngu ngơ của tôi.
– Ý anh là… ví dụ là… có mưa phùn, mưa ngâu, mưa rào, mưa đá, mưa axít… thì bên em là loại mưa gì? – tôi hất mặt lên trời vì sự thông minh đột xuất của mình.
– Mùa đông có tuyết thì có mưa đá. Các mùa còn lại mưa chắc giống như này này – QC trả lời rồi chỉ lên trời.
– Em đen ghê. Gặp đúng hôm trời mưa to – tôi than thở.
– Em thích mưa mà – em cười tươi rói rồi đưa hai tay hứng nước.
– Hồi nhỏ anh thích tắm mưa lắm. Mỗi lần mưa đến trong xóm tụi con nít như là mở hội ấy…

Tôi thao thao kể cho QC về những kỉ niệm ở thời thơ ấu của mình… Em hăng say lắng nghe và thi thoảng che miệng khúc khích cười khi đến đoạn cao trào …
– Vứt lên cây rồi sao mà lấy cái quần xuống – QC gập bụng cười ha hả.
– Đó là chuyện của nó, làm sao anh biết – tôi tỉnh bơ.
– Anh bày ra mấy trò đó hả?
– Ừ, anh đầu têu. Rồi hôm sau cả xóm nó làm nhục anh. Ê trề kinh khủng – mặt tôi đau khổ như bị bắt quả tang khi đang ăn vụng.
– Đáng đời! Ai bảo nghịch dại – QC vẫn chưa thôi cười.
– Ai mà biết được… Hồi nhỏ anh hiếu động lắm chứ không có nam tính với lạnh lùng như bây giờ đâu – tôi cưa bom.
– Đến giờ rồi đấy. Anh nghe câu… một lần…
– … khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu chứ gì – tôi ngắt lời em và vênh mặt lên ra vẻ ta đây thông minh tuyệt đỉnh.
– Ừa, cũng gần giống vậy, hi hi. Mà…
– Mà cái gì?
– Con gái ra nó thấy nó bảo gì? – QC ôm bụng cười.
– Thấy cái gì mà đòi bảo gì? – tôi ép em phải nói ra mấy từ bậy. Mặt tôi gian ghê lắm.
– Chọc em hả? – QC lấy tay cù vào hông tôi rồi bặm môi lại.

Bị địch tấn công bất ngờ, tôi nẩy người cái thót, thiếu điều đụng đầu vào cành cây.
– Không chơi cù nha. Toàn lợi dụng rồi đụng chạm thôi – tôi đưa hai tay thủ thế.
– Em chưa thấy ai con trai mà có máu buồn dữ dội như anh. Em biết điểm yếu của anh rồi. Lần sau muốn gì là em dở tuyệt chiêu ra – QC chúm môi khoe núm đồng tiền duyên dáng.
– Ai biết được. Sau này sẽ hết
– Bệnh này nan y, không có thuốc chữa, anh đừng có hy vọng làm gì
– Cái này không hết thật hả? – giọng tôi đâm lo khi nghe cô bé nói có vẻ nghiêm túc.
– Anh dễ tin người quá đi – QC lại gập bụng cười…

Mưa nhỏ dần, nhưng chưa tạnh. Trời đã bắt đầu quang hơn. Sau một hồi nói chuyện, cả hai bỗng dưng im bặt, không ai nói với ai câu gì. Tôi không muốn phá vỡ sự im lặng bởi vì cũng muốn bản thân theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình. Tôi khoanh tay trước ngực và đưa mắt nhìn ra thật xa…

Ngắm mưa rơi bao giờ cũng mang lại cho tôi nhiều thứ cảm xúc. Đó là hạnh phúc khi kỉ niệm tắm mưa thời thơ ấu bỗng chốc ùa về và cũng là man mác buồn khi tôi nhớ đến HN…

Tôi nhận thư từ ba em trong một