Gái Gú Việt Nam

Trái tim người mẹ – Tác giả kiehry

Phần 2: Những chiếc áo mùa đông mỏng manh thuở ấy
Tôi bảo mẹ hãy dựa vào vai tôi. Sau khi nghỉ ngơi, mẹ tôi mệt mỏi rơi vào giấc ngủ. Tôi không dám dịch chuyển vị trí mình đang nằm, sợ làm phiền giấc ngủ của mẹ.

Một lát sau, mẹ tôi mở mắt ra và hỏi tôi:

“Cái gì vậy? Mẹ ngủ quên luôn hả?”

“Dạ! Sau khi làm tình xong, mẹ ngủ thiếp đi. Mẹ ngủ rất ngon và đẹp lắm.”

“Khi nào?”

“Hồi năm giờ.”

“Con mặc quần áo vào nhanh đi, tụi nhỏ sắp về rồi.”

Chúng là hai đứa con mà mẹ tôi đã sinh ra cho tôi. Đứa con gái thì đang học cấp 3, và con trai tôi chuẩn bị vào đại học. Mẹ tôi nói đúng, ngay khi tôi mặc đồ xong thì đã nghe thấy bên ngoài có giọng nói. Chúng không gõ cửa, chỉ đẩy cửa vào, và choáng váng khi nhìn thấy tôi.

“Ba đã về, vì vậy đừng vội và gọi BA đi các con.” Mẹ tôi nói.

Đã lâu rồi chúng không gọi tôi là “Ba”. Mấy năm rồi chúng tôi không gặp nhau, và chúng không ngờ lại gặp tôi nên hơi rụt rè đối với tôi. Đứa con trai thì trông giống hệt tôi, còn đứa con gái trông giống mẹ tôi. Để phá vỡ màng ngăn cách, tôi lên tiếng trước:

“Các con, có khỏe không? Ba luôn nhớ đến các con. Ba rất vui khi gặp lại hai đứa.”

Chúng vẫn im lặng không nói gì. Có lẽ vì chúng phải trải qua bài kiểm tra chào hỏi mẹ tôi, à, là mẹ của chúng tôi mới phải chứ. Vì vậy chúng cúi đầu cung kính chào bà, như thể một học sinh nhìn thấy cô giáo chào. Sau đó chúng đi ngang qua tôi và tới bên giường của mẹ.

Trông thấy mẹ con họ tự nhiên thể hiện tình cảm, tôi cảm thấy như người ngoài cuộc nên đứng sang một bên. Trong tim của hai anh em chúng, không có người cha nào như tôi cả. Tôi đã ghen tị.

Mẹ tôi nói gì đó với chúng. Sau đó chúng quay lại và gọi tôi:

“Ba.”

Thế là tôi cảm động đến mức rơi nước mắt. Chúng biết rằng ngay khi tôi, người thường xuyên không ở nhà, khi về nhà là mẹ tôi lấy đi. Tôi biết rằng mẹ giữ bí mật của chúng tôi, nhưng chúng có thể biết nhiều hơn về tôi. Khi tôi ở trong phòng ngủ của mẹ, chúng sẽ rời đi một cách khôn ngoan. Trong thực tế, làm thế nào mà tôi hy vọng chúng có thể ở lại trong một thời gian đủ lâu, trong một gia đình bốn người có thể quây quần bên nhau.

“Tụi nhỏ vẫn còn trẻ, con phải hỗ trợ chúng thật nhiều trong tương lai nhé.” Mẹ bảo tôi.

“Mẹ à, tụi nó là con của con, làm sao con lại bỏ mặc không chăm sóc chúng cho được? Nhìn thấy chúng giống như con nhìn thấy bản thân mình hồi xưa.”

“Thực ra thì hồi nhỏ con còn cứng đầu và bướng bỉnh hơn tụi nó nữa kìa.”

Mẹ tôi nói đúng, tôi quả là như vậy. Khi tôi gặp lại ba tôi, tôi cũng không chịu gọi ông là “Ba”.

Trên đời này thực sự có nhân quả, và tất cả chúng ta đều bị chi phối bởi nghiệp lực mà chúng ta làm. Tôi thấy người mẹ yếu ớt của tôi đang nằm trên giường, vừa quan hệ tình dục với tôi xong, bà nắm tay tôi và nhắc nhở tôi về hai đứa con của chúng tôi. Tôi không khỏi choáng váng, nghĩ đến quá khứ hơn 30 năm trước.

“Mẹ, mẹ còn nhớ cái năm đó không? Khi mẹ gửi con đến Đắc Lắc, con còn nhỏ hơn tụi nó nữa.”

Mẹ lấy ra một tấm ảnh cũ chụp mẹ con tôi ở trên bàn trang điểm. Chúng tôi đã đến tiệm chụp ảnh để lưu lại khoảnh khắc ấy trước khi chia tay. Đúng rồi, mẹ nghĩ, không biết bao giờ mới gặp lại nhau, cũng giống như người chồng của mẹ vậy.

Mẹ tôi có ngờ đâu, khi tôi trở về hơn 10 năm sau đó, tôi đã trở thành người chung chăn gối với bà!

Nhớ lại hồi xưa, ba tôi trở về Đắc Lắc, còn mẹ tôi đưa tôi đến định cư ở Sài Gòn. Tôi nghe kể về ba tôi từ mẹ tôi và cậu tôi. Ba tôi từng làm việc trong một trang trại cà phê ở Đắc Lắc. Sau đó, một phụ nữ giàu có thích ông ấy. Bà ta không nghĩ ông ấy nghèo và lấy ông. Vì vậy ông đã ghi dấu ấn của mình. Ông cứ giấu giếm chuyện đã có gia đình ở quê nhà.

Mẹ tôi không bao giờ phàn nàn. Vì lợi ích của tôi, bà tiếp tục bảo vệ cái gọi là nữ tính của mình và không tái hôn, hy vọng rằng một ngày nào đó, giống như ba tôi, tôi sẽ lớn lên và lập nghiệp ở Đắc Lắc. Nhưng tôi rất miễn cưỡng khi phải rời xa Sài Gòn. Vợ của ba tôi ở Đắc Lắc đã sinh ra mấy đứa con gái, nhưng không có con trai. Thế rồi ông đã can đảm tiết lộ bí mật với bà ta về việc mình có một đứa con trai riêng. Vì vậy ông đã tiếp quản tôi, hầu mong tôi kế thừa sự nghiệp của ông. Mẹ tôi đã gửi tôi lên đó, mong muốn tôi sẽ có được một số quyền lợi. Trong môi trường vào thời điểm đó, và theo kinh nghiệm của mẹ, đó là cách tốt nhất đối với tôi.

Mặc dù mẹ tôi không nghĩ rằng ba tôi đã bỏ rơi bà, nhưng tôi không thể tha thứ cho việc làm của ba đối với mẹ, và tôi không thể chấp nhận người đàn bà đã lấy ba tôi ra khỏi gia đình tôi. Từ lâu tôi quyết định không nương náu nơi người cha xa lạ của mình.

Sau một thời gian ngắn ở Đắc Lắc, chúng tôi không thể hòa hợp với nhau. Tôi không thể chịu được lời ong tiếng ve trong gia đình đó. Tôi sẽ làm gì với tư cách là đứa con trai cả? Bị mấy đứa em gái cùng cha khác mẹ của tôi ganh ghét và bị những người khác đâm chọt. Tôi đã cố ý gây ra tai họa, và ngay sau đó ba tôi đã cấp tốc gửi tôi sang Mỹ du học. Tôi khao khát có một ngôi nhà cho riêng mình. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi sớm kết hôn với cô bạn cùng lớp, có con và định cư ở một đất nước khác.

Cuộc sống ở Mỹ quá tự do, khiến tôi miễn cưỡng khi nghĩ về nó. Tôi liều lĩnh xây dựng công việc cho riêng mình, và tôi nhanh chóng leo lên vị trí cao, được sự tín nhiệm của ông chủ nước ngoài. Nhưng tôi gần như quên mất mẹ tôi và thành phố quê hương tôi. Tuy nhiên, cuộc sống là không thể đoán trước. Và cuối cùng tôi đã trở về Sài Gòn, nơi tôi rất yêu thích.

Nếu tôi sẵn sàng sống một cuộc đời tầm thường ở Mỹ thì cuộc tình kéo dài hơn một phần tư thế kỷ này giữa hai mẹ con tôi sẽ không xảy ra. Ngay khi được sếp bổ nhiệm, tôi đã lên đường mở một văn phòng tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương cho công ty tại Việt Nam.

Khi tôi trở về nhà thì mẹ tôi, người đã xa cách suốt mười năm qua, đã mở cửa ra và chào đón tôi.

“Mẹ ơi, con đã về đây.” Tôi reo lên.

“Ôi con trai của mẹ! Cuối cùng thì con cũng trở về nhà.” Mẹ mừng rỡ thốt lên khi gặp tôi và ôm chầm lấy tôi.

Nơi chúng tôi ngủ vẫn còn giữ nguyên như xưa. Đó là một cái giường tầng, tôi ngủ giường trên, mẹ ngủ giường dưới, từ khi tôi còn nhỏ. Nhìn những đồ đạc trong nhà, chúng gợi nhớ về thời thơ ấu của tôi. Nhìn mẹ tôi kìa, bà vẫn ăn mặc giống như trước đây. Không thay đổi, giống như khi mẹ tôi vẫy tay chào tạm biệt tôi hồi 10 năm trước.

“Chúng ta có thể sống như trước đây.” Tôi nói với mẹ.

Trong những ngày đó, hai mẹ con tôi sống nương tựa vào nhau và đã sống một cuộc sống vô tư, hạnh phúc…

Bao nhiêu năm trôi qua, mẹ tôi vẫn sống trong căn nhà dột nát ấy, như muốn lưu giữ một thứ gì đó. Tôi theo mẹ tôi vào trong căn phòng của chúng tôi. Chiếc giường ngủ hai tầng làm bằng gỗ đã cũ kỹ, và chăn ga gối nệm đều ở đó. Khi nhìn thấy, tôi đột nhiên hiểu rằng mẹ tôi không bao giờ mong đợi ba tôi trở về hoặc ngủ chung giường với bà.

Mẹ có được bao nhiêu tình nghĩa vợ chồng? Tôi không hề biết. Mẹ tôi cũng không bao giờ đề cập đến điều đó. Nhưng từ những ký ức của tôi, ba tôi chưa hề trở về nhà. Khi một người phụ nữ kết hôn vào thời đó, người chồng trở thành mục đích của cuộc đời cô ta. Thật là bất hạnh cho mẹ tôi, một người có chồng mà như một góa phụ. Làm thế nào mà mẹ tôi có thể sống trong những ngày cô đơn hiu quạnh ấy?

Khi tôi rời khỏi nhà, tôi đã đối xử với mẹ tôi trong sự tôn trọng và yêu thương ba điểm, sự oán giận bảy điểm vì đã gửi tôi đi Đắc Lắc. Khi trở về, tôi đã lớn và biết được một chút về chân lý của cuộc đời, và tôi cảm thấy rất trân quý mẹ tôi.

Mẹ tất bật quanh nhà, bận rộn nấu ăn cho tôi. Tôi có rất nhiều điều muốn nói với mẹ tôi, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Sau bữa ăn, mẹ mang đến cho tôi một ly trà nóng. Tôi nhìn lên, và bắt gặp ánh mắt của mẹ. Tôi nhận thấy mẹ tôi là một người phụ nữ nghèo nàn đáng thương. Tôi chưa từng nhìn thấy mẹ tôi một cách rõ ràng. Nhưng tôi vẫn luôn nể trọng bà. Nhớ hồi tôi học cấp 2, mỗi khi tôi làm gì sai vẫn bị mẹ đánh.

Đối với đứa con trai thì người mẹ nào cũng vậy, không bao giờ nhìn thấy họ như một người phụ nữ. Trên thực tế, mẹ tôi trông rất xinh đẹp, tôi chỉ bằng nữa tuổi của mẹ, nhưng mẹ vẫn có nét duyên dáng và trẻ trung. Cơ thể của mẹ tôi có ốm hơn một chút so với trước đây, và hiếm có người phụ nữ nào có phúc khí khi bước vào tuổi trung niên như mẹ.

Gặp lại mẹ, tôi không còn là một chàng trai trẻ khi rời khỏi nhà. Tôi đã qua Mỹ du học, nhận được một nền giáo dục phương Tây, trải qua nhiều thứ ngoài xã hội, đã lập gia đình, hoàn toàn là một người khác. Mẹ tôi đã thay đổi, có thái độ khác xưa mà tôi không ngờ tới, và phục vụ tôi trong một năng lực khác.

Tôi có thể cảm thấy rằng khi sống với mẹ tôi dưới cùng một mái nhà một lần nữa, tôi lại có cảm giác mới về sự chia tay. Tôi đi sớm và về trễ, và chúng tôi không nói chuyện nhiều với nhau. Tuy nhiên giữa cuộc sống thường ngày, có những điều tế nhị, những hành động nhỏ nhặt, từng bước dẫn tôi vào cuộc sống của một người mẹ tưởng chừng đã khép lại…

Làm thế nào chúng tôi có thể vượt ra khỏi những bức tường của người mẹ đúng mực, một người mẹ trong căn phòng nhỏ nhìn thấy con trai mình khoả thân và mở rộng đôi chân trên giường. Tôi được chào đón trong vòng tay của mẹ, mọi thứ xảy ra đều không thể tin được. Dường như là định mệnh, và ở đó như là một sự sắp đặt từ lâu lắm rồi.

Vào cái đêm định mệnh ấy, dục vọng tích lũy của tôi tràn đầy, tôi lên giường của mẹ tôi, người đã mang thai và sinh ra tôi, và tôi nhớ sâu sắc từng chi tiết của lần đầu tiên tôi làm tình với mẹ ruột của tôi. Mùi mồ hôi từ cơ thể của mẹ tôi, một thứ mùi hương cơ thể độc đáo khiến tôi hít thật sâu. Tôi có cảm giác như mình ở trên một vách đá, đang rơi vào một vực thẳm tăm tối không bao giờ kết thúc.

Hai mẹ con tôi ôm ấp nhau, rùng mình và lắc lư. Cơ thể của mẹ tôi căng cứng. Tôi bối rối và cuồng dại. Tôi trượt người xuống. Mẹ ôm tôi chặt hơn và tôi như đang lơ lửng không trọng lượng trong màn đêm tĩnh lặng. Cảnh tượng nguyên thuỷ, ham muốn thú vui xác thịt, tham lam và hận thù. Tất cả những thứ đó như bao trùm, áp đảo và nuốt chửng chúng tôi trong những làn sóng khát khao…

Đêm đó, cũng như bao đêm khác, chúng tôi ngủ chung trên cái giường hai tầng. Tôi nằm ngủ ở tầng trên, còn mẹ tôi ngủ ở tầng dưới. Tôi trằn trọc. Mẹ tôi cũng thao thức, không ngủ được. Tôi trở mình và xoay người lại, mẹ tôi cũng vậy. Cái giường gỗ cũ kỹ bị rung lắc và kêu cót két. Ngay sau đó, cơ thể của tôi và mẹ vặn vẹo, xoay trở, và cái giường lại rung lắc, lại tạo ra những tiếng kêu cót két. Bỗng mẹ lên tiếng hỏi tôi:

“Có phải con không ngủ được vì nhớ nhà không?”

“Dạ.” Tôi đáp gọn lỏn.

“Chắc đây là lần đầu sau khi kết hôn, con xa vợ lâu như vầy chứ gì?” Mẹ hỏi tiếp.

“Dạ đúng.” Tôi lại thừa nhận, tôi nhớ vợ con tôi.

“Thật là khổ cho con và vợ của con. Đàn ông không thể xa vợ quá lâu. Con có tìm kiếm phụ nữ bên ngoài hay không? Nếu con ngoại tình, vợ con sẽ buồn lắm đấy.” Mẹ nói với tôi.

“Không có chuyện đó đâu mẹ. Mẹ biết rồi đó, con về nhà để ngủ mỗi đêm mà.” Tôi thanh minh với mẹ.

“Mẹ tin con, nhưng đàn ông thì rất dễ ngoại tình.”

Tôi chợt nghĩ đến hoàn cảnh của mẹ tôi. Sau khi ba tôi về quê nhà của ông và kết hôn vào năm đó, ông đã bỏ mẹ tôi và trở về làm việc ở Đắc Lắc. Sau đó ba tôi có những người phụ nữ khác.

“Mẹ này, còn mẹ thì sao? Cuộc sống của mẹ như thế nào sau bao nhiêu năm như vậy? Ba đã có vợ khác, bỏ mẹ một mình chịu khổ ở đây…”

Có một sự im lặng ở tầng dưới, và mẹ tôi không trả lời. Khi tôi lập lại câu hỏi, mẹ tôi vẫn lặng thinh không đáp.

Tôi nghĩ chắc là mẹ đã ngủ. Tôi từ tầng trên của giường tầng leo xuống để đi vệ sinh. Tôi thấy mẹ quay mặt vào tường và thổn thức. Tôi lại ngồi bên cạnh mẹ, cố gắng an ủi mẹ và hỏi:

“Mẹ ơi, mẹ đang khóc hả? Mẹ có sao không?”

“Mẹ không sao.” Mẹ đáp.

“Con xin lỗi, lẽ ra con không nên nhắc đến những chuyện cũ nữa. Mẹ còn quan tâm đến ba không?”

“Không ai quan tâm đến điều đó, ngoài con thôi. Mẹ biết là con ghét mẹ đã gửi con tới ở với ba con, để con không bao giờ trở lại. Thứ lỗi cho mẹ, tất cả cũng chỉ vì quyền lợi của con thôi. Mọi thứ mẹ làm trong những năm qua đều vì con hết. Mẹ chỉ còn có một mình con, cho nên mẹ rất lo lắng. Vậy mà thậm chí con còn không yêu cầu bất cứ ai cho mẹ biết tin tức gì về con.”

“Mẹ ơi, con xin lỗi…” Tôi nói.

“Được rồi, cuối cùng thì con cũng trở về.”

“Dạ, con đã về nhà, mẹ con mình có thể sống với nhau giống như trước.”

Mẹ tôi quay người lại, nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ. Tay mẹ vỗ nhẹ vào thành giường, ra hiệu cho tôi nằm xuống bên mẹ. Mẹ nói:

“Hãy hứa với mẹ, đừng tìm phụ nữ bên ngoài. Con đã có gia đình và đừng để những người chăm sóc con ở nhà phải khó xử.”

“Con biết mà mẹ, con hiểu, nhưng con…”

“Đừng nói nữa, mẹ biết đàn ông có nhu cầu về chuyện đó. Con trằn trọc trên giường và nghĩ đến đàn bà chứ gì.”

“Mẹ… con không muốn ai nữa.” Tôi xấu hổ vì mẹ đã lật tẩy tôi.

“Đàn ông nào mà không muốn đàn bà hả con? Nếu con không ngủ được thì cứ ngủ với mẹ dưới này cũng được mà.”

“Con…” Tôi lắp bắp, không biết nói gì thêm.

Tim tôi đập rất mạnh, như sấm sét. Tôi là một kẻ nhút nhát, mồ hôi toát ra khắp người. Tôi rùng mình, giống như lo lắng khi lần đầu tiên gọi điện thoại cho gái mại dâm. Tôi đã nhiều lần làm điều đó, yêu cầu một người phụ nữ đồng hành với các đối tác khi thảo luận về công việc kinh doanh.

Những câu nói của mẹ tôi khiến tôi rùng mình. Ý của bà là sao nhỉ? Tôi sợ cái gì? Sợ bị người quen nhìn thấy, sợ bị đàm tiếu? Vẫn chưa dám yêu? Ngủ bên cạnh mẹ tôi, tưởng tượng đang ngủ với vợ tôi, sẽ không cảm thấy cô đơn nữa. Người đang nằm trên giường không phải là gái điếm mà là mẹ của tôi. Chúng tôi ngủ trên cùng một chiếc giường như thế này trước đây, vậy mà bây giờ chúng tôi lại sợ hãi…

Cho đến thời điểm đó, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm tình với mẹ ruột của tôi. Mẹ luôn là một người thiêng liêng và bất khả xâm phạm, và bà cũng không còn trẻ nữa. Mẹ tôi không phải là đối tượng của những tưởng tượng về tình dục của tôi. Có một số phụ nữ dễ dàng khơi dậy ham muốn của đàn ông, nhưng họ sẽ không phải là những bà mẹ của họ.

Tôi là một người đàn ông có cơ thể khỏe mạnh và ham muốn tình dục mạnh mẽ. Tôi phải thừa nhận rằng giờ đây tôi lại có cảm giác tồi tệ về người mẹ của mình. Khi sự dâm đãng ngự trị trên giường, không cần phải là một người vợ mà là một người phụ nữ nào khác mà mình có thể tưởng tượng ra. Có một đêm nọ, tôi thấy mẹ nằm trên giường với hai bắp đùi trắng nõn lộ ra trong chiếc quần đùi. Thay vì chống lại, tôi nuông chiều bản thân vào chuyện đó. Đùi mẹ đã khiến cho tôi không thể ngủ được nữa. Tôi trở mình liên tục trên giường, mơ đến cảnh làm tình với cặp đùi này.

Tôi nằm ngửa, mắt hướng lên trần nhà. Tôi có thể ngửi được mùi cơ thể của mẹ tôi, nghe được hơi thở của mẹ tôi, và đo lường được sự phập phồng của cặp vú của mẹ tôi dưới lớp áo bằng cảm giác. Nghĩ đến việc tôi đã gần gũi với mẹ tôi từ khi còn nhỏ, tôi cũng bực bội về việc bà đã gửi tôi đến Đắc Lắc. Nhưng bây giờ tất cả trong tâm trí tôi chỉ còn lại hình ảnh cặp đùi nung núc thịt và trắng như tuyết của mẹ tôi.

Thật kỳ lạ khi hai mẹ con tôi nằm cạnh nhau trên giường như thế này, ngủ cùng nhau. Lúc này đã về khuya, trong căn nhà tối lờ mờ bao trùm một bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ. Tim tôi đang đập mạnh.

Tôi nhìn thấy hai bắp đùi trắng nõn bên cạnh mình, không cần biết đó là đùi của ai, chỉ nhìn thoáng qua là dương vật tôi cương lên.

Bà là mẹ tôi, và tôi không nên có những hiểu lầm về mẹ ruột của mình. Nhưng không nên như vậy, không nên, ấy vậy mà tôi lại có một chiếc lều nhô lên trong quần đùi của mình. Vào thời điểm này đây, khi ham muốn tình dục thôi thúc trong tâm trí tôi, khiến tôi có suy nghĩ khác thường. Mẹ tôi là người khơi gợi ham muốn tình dục của tôi, vì vậy tôi nên tìm một giải pháp từ mẹ.

Tôi nhấc một chân lên, di chuyển đến bên mẹ, áp chân mình vào đùi mẹ. Mẹ tôi không động đậy. Tôi cố sáp tới gần mẹ với vòng tay của mình, đè lên cánh tay trần của mẹ. Tôi cố hết sức đụng chạm cơ thể mẹ, nhưng mẹ không phản đối. Thật lặng lẽ, tôi cởi bỏ chiếc quần đùi của mình. Dương vật tôi nhô lên cao, ngất ngưỡng trong không trung. Mẹ tôi chắc đã nhận thấy hành động cởi quần của tôi, nhưng bà vẫn nằm im không bày tỏ sự phản đối.

Cuối cùng, tôi hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh rồi quay người sang mẹ. Mẹ tôi đang nhắm mắt, nhưng tôi biết bà chưa ngủ, chỉ là giả vờ đang ngủ. Tôi từ từ áp dương vật của mình vào bên ngoài đùi mẹ, sau đó ấn chặt. Mẹ tôi vẫn không phản đối. Tôi cảm thấy dương vật cương cứng như muốn phát nổ, nó đang thoi thóp, và tôi hy vọng ngọn lửa sẽ tắt sau một vài va chạm.

Tôi không còn kiềm chế được ham muốn xác thịt đang trào dâng trong người mình thêm phút giây nào nữa, vì vậy tôi lăn người qua và leo lên người mẹ. Khi tôi chuẩn bị cởi quần lót của mẹ, mẹ ưỡn mông và giơ hai chân lên để giúp tôi có thể tuột quần lót của mẹ một cách suôn sẻ. Hai bắp đùi bụ bẫm và trắng nõn của mẹ tôi hoàn toàn lộ ra một cách trần trụi và trông thật khêu gợi. Tôi tách chúng ra và nhìn thấy khe thịt âm hộ của người phụ nữ giữa hai đùi. Tôi đàn áp mẹ, sử dụng quyền lực của tôi và xem mẹ tôi như là vợ tôi. Sau đó, tôi hừng hực khí thế, ấn dương vật vào trong âm hộ của mẹ. Nhưng tôi cứ loay hoay mãi mà không làm được.

Bỗng tôi nhận ra bàn tay mẹ bắt đầu lần mò và nắm lấy báu vật của tôi, hướng dẫn nó vào trong hang động huyền bí của mẹ. Được mẹ tôi giúp đỡ, tôi ấn nó vào trong người mẹ từng chút một. Dù hơi khó khăn nhưng rốt cuộc tôi cũng chôn vùi toàn bộ dương vật của mình vào sâu trong âm đạo chật khít của mẹ tôi.

Vậy là chúng tôi đã vượt qua ranh giới cấm kỵ loạn luân giữa người mẹ và đứa con trai.

Tôi hiểu, và tôi biết ơn mẹ tôi vì vào lúc này, mẹ ôm chặt cơ thể tôi và giữ lấy dương vật tôi. Nó chính là đối tượng ham muốn tình dục của con trai mẹ đối với cơ thể băng giá của mẹ. Mẹ giúp tôi thỏa mãn tình dục vì có thể bà tưởng tượng rằng nếu tôi có người phụ nữ khác giống như ba tôi thì hạnh phúc của gia đình tôi và vợ tôi sẽ bị huỷ hoại.

Khi tôi nhấp nhổm lên xuống trên người mẹ, sự rung động tạo ra những tiếng kêu cót két từ chiếc giường gỗ cũ kỹ. Thông qua ánh sáng lờ mờ phản chiếu từ đè