Thụ tinh – Tác giả Fafamini – Full
Hai ngày sau…
– Tít tít tít… – Tiếng máy móc trong phòng điều trị đặc biệt khiến người ta cảm thấy ám ảnh, dường như nó đang mài mòn sức khỏe của người chăm sóc bệnh nhân. Đã hai ngày trôi qua vẫn không có gì tiến triển… Thời gian này, Thảo cũng đã thân hơn với ông bác giường bên cạnh, hai người chăm sóc cho người bệnh luôn thấu hiểu và đồng cảm với nhau, nói chuyện với ông bác cũng khiến Thảo đỡ buồn hơn. Còn ông ấy luôn miệng nói về con dâu ông rất giống Thảo, cũng cao ráo và xinh xắn như nàng. Thảo biết mình xinh nhưng không hề tự phụ vì vậy nàng rất tò mò muốn biết cô ấy thực sự có giống mình không.
– Thảo ơi! Ra đây anh bảo! – Minh đứng bên ngoài vẫy tay với Thảo, Nàng bước ra khỏi căn phòng chăm sóc đặc biệt toàn kính trong suốt…
– Em chào anh Trung! – Thảo cúi chào người bạn của chồng. Anh ta là Trung làm ở đội hình sự thành phố Hà Nội.
– Thảo à! Lâu lắm rồi mới gặp em! Thôi ta vào việc luôn, tao còn nhiều việc lắm! – Trung nhìn Minh cau mày lại và đưa cho Minh tập hồ sơ.
– Manh mối duy nhất tao tìm được hai ngày hôm nay chỉ là con xe này! Bọn chúng bỏ nó ngoài bụi ven sông hồng, bọn này tay chơi đấy, chuyên nghiệp phết, trên xe không có lấy một dấu vân tay… Trung đứng khoanh tay vuốt cằm suy nghĩ.
– Vậy còn camera… Minh cũng khoanh tay lại nói.
– Thời gian trôi qua khá lâu rồi, một số chỗ chỉ là camera nhà dân nên ổ cứng của họ chỉ lưu được khoảng năm đến bảy ngày… không check lại được mày ạ, nó quá ngày… còn một số thì chỉ thấy dáng đi của bọn chúng, chúng nó trùm kín mít không thể nhận ra được… điều đáng nói ở đây là đội điều tra trước tại sao họ lại không trích xuất camera và lưu lại… tao đang thắc mắc điều đó… – Trung cau mày nhìn Minh.
– Tao nghĩ… có gì đó không ổn… – Minh gật gù.
– Mày nghĩ đúng điều tao nghĩ đẩy Minh… Nhưng… một ông bác bảo vệ nhỏ bé ai lại muốn ra tay sát hại chứ? – Trung nhìn vào trong phòng bệnh.
– Vậy là có người muốn… bác Phú sao anh? – Thảo nhíu mày lo lắng nhìn Minh, đây là điều nàng lo sợ, và người duy nhất có động cơ này là bố Vũ. Sau đó nàng càng chắc chắn hơn khi nghĩ lại tai tiếng của bố Vũ ngày xưa…
– Có khả năng là vậy… nhưng điều anh lo lắng là ai lại ra tay ác độc với bác trai này đến vậy.
– Có khi nào là lũ thợ xây trước? – Minh cau mày nhìn Thảo. Thảo mở to mắt vì có thể đúng như lời chồng nói, chả lẽ vì việc bác Phú cứu mình nên bọn chúng mới làm vậy sao?
– Bọn thợ xây nào… Trung thắc mắc.
– À trước tao kể cho mày vụ lũ thợ xây dở trò với Thảo đấy, nhưng vụ đó mày không làm…
– À tao nhớ rồi, một số thằng đi tù đúng không? Nhưng cũng chưa chắc phải bọn nó, vì hành vi chuyên nghiệp này không thể là lũ thợ xây cặn bã đó được. – Trung gật gù phân tích, Trung nói có ý đúng nên Thảo lại nghi ngờ bố chồng.
– Vậy còn cách nào tìm bọn chúng không Trung? Mày biết tao tiền nong không thành vấn đề…
– Mày… mở mồm ra là tiền với chả nong, bộ mày nhiều tiền lắm sao? Cái quan trọng ở đây là sếp tao kìa! Ông ta nói vụ này không cần thiết, thành phố đang thiếu cán bộ trầm trọng… mày biết đấy… còn nhiều vụ khác quan trọng hơn… nên ông ta nói vụ này không cần thiết thì không nên phí phạm nhân lực… chán lắm… – Trung vừa nói vừa lắc đầu. Minh chán nản khi nghe bạn nói. Điều này khiến anh nghĩ chắc chắn không phải lũ thợ xây kia rồi, vì điều này có bàn tay người khác nhúng vào, và vị thế của hắn ta rất cao vì có thể thao túng cả xếp thằng Trung. Nhưng… đó là ai? Tại sao hắn ta lại muốn giết bác Phú? Bắc ta đã làm gì để một nhân vật như thể phải ra tay? Chuyện này khiến Minh cảm thấy phức tạp và có phần nguy hiểm rồi… Anh nhìn vợ mình lo lắng.
– Thôi! Trước mắt tao cứ về đã, chuyện này tao sẽ chú ý đến, tao sẽ giúp mày trong khả năng của tao, mày cũng biết đấy… bọn tao rất nhiều việc… nên khi nào đủ bằng chứng tao sẽ đề xuất lên sếp để điều tra vụ này… Trên gương mặt Trung toát ra sự ái ngại khi không giúp gì nhiều cho thằng bạn mình.
– Ừ! Thôi tao cũng không muốn làm khó mày! Cảm ơn mày nhé!! – Minh trả lại bộ hồ sơ và cười cho thằng Trung đỡ ngại, dù gì nó cũng đã giúp hết sức mình rồi.
Cảm ơn gì, mày suốt ngày khách sáo với tao! Thôi thế tao về đây! Có gì mới tao sẽ alo, anh về nhé Thảo! – Trung vẫy tay và đi thẳng ra thang máy.
– Em chào anh ạ! – Thảo khoác tay Minh và nhìn theo Trung, cuối cùng chẳng điều tra được gì…
– Này! Cất cho anh cái này, để anh giúp các bác sĩ chuyển phòng cho bác Phú! – Minh đưa cho Thảo một cái túi nhỏ… Thảo mở ra thì toàn bao cao su trong đó, Thảo đỏ ửng mặt lườm Minh một cái. Minh cười hề hề rồi đi vào phòng dọn dẹp đồ. Thảo phồng má cau mày nhìn Minh, nàng biết thừa cái ý đồ của anh Minh rồi, chắc lại muốn mình làm chuyện đó với b