Thần giáo
Chùa Thiên Mụ là một ngôi chùa linh thiêng gần kinh thành Phú Xuân. Chùa nằm ngay cạnh dòng sông Hương nổi tiếng ở Đàng Trong, nước trong xanh biết. Chùa nằm trên một ngọn đồi, lưng dựa vào núi tạo thành một phong cảnh thật là hữu tình. Từ ba tháng nay, ngày nào cũng có một cậu bé rách rưới nằm ngủ ngay trước cổng chùa. Áo quần của cậu bé rách rưới nhưng phong tư cậu ta lại rất đỉnh đạc, thân hình tráng kiện. Mặt mày của cậu bé thật sáng sủa, nhưng khuôn mặt thật là buồn. Sư ông trong chùa đã nhiều lần ra hỏi chuyện nhưng cậu bé chỉ chảy dài nước mắt mà không nói điều gì. Thấy cậu bé quá đau lòng, có lẽ vì mối thương tâm nào đó, sư ông không hỏi nữa. Sư ông chỉ sai bảo, kêu chú tiểu ngày ngày đưa cơm ra trước cổng chùa cho cậu bé ăn. Ba tháng trôi qua, cậu bé cứ trông ngóng, nhìn từng người một những người khách viếng thăm chùa. Sang tháng thứ Tư, cậu bé còn ngóng chờ. Đến một hôm, khi có một vị khách sang trọng bước vào chùa, cậu bé lẽo đẽo theo sau, cứ hỏi mãi ông ta có biết nhà của Y quan Hồ Thúc Lợi ở đâu không. Ngạc nhiên trước câu hỏi kỳ lạ từ miệng của một đứa trẻ rách rưới, ông ta lắc đầu không nói gì. Nhưng khi thấy được ánh mắt đầy thất vọng và buồn bã của cậu bé, ông ta tội nghiệp mà trả lời.
– Quan trong triều có biết bao nhiêu người, làm sao mà ta biết hết được. Nhưng nếu con muốn biết, thì đến thử khu Đồng Xuân hỏi thử xem sao. Nhà các quan lớn trong triều hay phú quý của thành Phú Xuân đều ở đấy cả…
Nói xong thì ông ta quay người đi vào chùa. Từ hôm đó bóng dáng của cậu bé trước cổng chùa Thiên Mụ cũng biến mất. Nghe lời ông nhà giàu chỉ dẫn, cậu bé tìm đường đi tới khu phố Đồng Xuân. Đây là một khu phố sạch sẽ sang trọng nhất trong thành. Cây to bóng mát, nhà nhà điều là những căn biệt thự rộng lớn. Đường phố vắng vẻ, không có người bán rong như ở các khu phố khác. Trước cửa nhà nào cũng có lính hoặc người hầu đứng canh. Khi cậu bé lò dò tới hỏi, mọi người đều xua đuổi, không thèm nói một lời. Ngơ ngáo và buồn bã, cậu bé chỉ biết đứng trong một góc đường, dưới bóng cây cao mà chán nản, thất vọng từ sáng cho đến tối. Một mình bơ vơ giữa thành phố xa lạ, cậu bé không biết làm gì hơn đành nhịn đói mà đứng nguyên đêm trong khu phố sang trọng. Sang ngày hôm sau, còn đang phân vân không biết làm gì, nhưng cậu bé nhất quyết không bỏ cuộc. Còn đang ngơ ngác và mệt mỏi thì một giọng rao kéo dài lôi cuốn sự chú ý của cậu bé. Từ đàng xa, một chàng thanh niên trai trẻ, ăn mặc sạch sẽ vừa đi vừa gõ hai miếng tre vào nhau, vang lên những tiếng lóc cóc, miệng thì rao lớn vang vang.
– Aiiii muốn tẩm quất khôônnng…
Đi được nửa đường, một cô hầu gái từ trong một căn biệt thự rộng lớn đi ra, gọi người thanh niên vào nhà. Khoảng một canh giờ sau thì người thanh niên vui vẻ đi ra. Thấy người thanh niên không kênh kiệu như các lính nhà quan, cậu bé mang hy vọng, chạy lại hỏi thăm nhà của y quan Hồ Thúc Lợi. Nhìn cậu bé từ đầu tới chân, thấy rõ nét quê mùa của cậu bé. Cảm thấy tội nghiệp với người đồng cảnh ngộ khi người thanh niên củng mới từ quê nhà lên kinh thành, người thanh niên ôn tồn chỉ bảo.
– Nhà quan ở đây thì nhiều lắm, khó mà biết được nhà nào là nhà của Y quan Hồ Thúc Lợi…
Nhìn kĩ cậu bé, thấy cậu ta có nét sáng sủa, đẹp trai, chàng thanh niên nảy ra kiến, liền hỏi.
– Em có biết tẩm quất không?
Nghe người thanh niên hỏi, cậu bé thật là ngạc nhiên. Nhưng khi nhớ lại những ngày ái ân với sư cô, nó đã được sư cô truyền thụ đủ thủ thuật, vuốt ve, xoa bóp, khêu gợi tình dục, nên nghỉ rằng có lẽ tẩm quất cũng tương tự, nên cậu bé trả lời.
– Dạ… cũng biết chút chút…
Không cần biết cậu bé biết ít hay biết nhiều về tẩm quất, người thanh niên bảo cậu bé.
– Thôi được, bây giờ em theo anh. Anh sẽ truyền nghề tẩm quất cho em, nhưng với một điều kiện là em phải chia nữa số tiền kiếm được cho anh, chịu không?
Ngớ ngẩn vì người thanh niên nói chuyện lạc đề, cậu bé phản đối.
– Nhưng mà, em chỉ muốn tìm nhà của Y Quan Hồ Thúc Lợi thôi…
Cười khành khạch gõ đầu cậu bé, người thanh niên mắng.
– Em thật là quê mùa. Muốn biết nhà ai ở đâu, thì làm nghề tẩm quất là cách hay nhất để tìm. Người ta sẽ mời em vô nhà. Lúc tẩm quất thì khách hàng lại thích tâm sự. Em cứ khôn khéo một chút thì khi hỏi đến ông tổ của họ, họ cũng nói cho em biết…
Nghe lời người thanh niên, cậu bé mừng rỡ cảm ơn rối rít. Từ hôm đó, cậu bé theo chân người thanh niên để học nghề. Chỉ sau vài ngày học các phép tắc của nghề tẩm quất, cậu bé đã được người thanh niên cho ra ngoài hành nghề. Cậu được chia phiên, đi làm từ sáng đến chiều. Người thanh niên khôn khéo lựa giờ, từ chiều đến tối để tránh cái nắng gay gắt của ban ngày. Bắt đầu từ ngày đó, cậu bé ăn mặc chỉnh tề. Mang bao đồ nghề, rồi lang thang gõ hai miếng tre lóc cóc dạo khắp phố sang trọng của khu Đồng Xuân.
Từ ngày cậu bé ra nghề, cậu ta mới biết được, sau các bức tường kín mít của các biệt thự sang trọng là một thế giới phong lưu, khác hẳn đời sống thường ngày ngoài chợ. Trong xã hội này, thiên hạ ganh đua nhau, khoe sự giàu có, cách ăn chơi khác người, và cách tiêu xài phung phí. Nhờ sự huấn luyện ưu ái của sư cô trong nghệ thuật mơn trớn da thịt đàn bà, cậu bé tẩm quất nghèo nàn đã được các bà, các cô trong giới quý tộc của thành Phú Xuân yêu mến cưng chiều. Nó cũng học hỏi thêm được rất nhiều về cơ thể của đàn bà… Khi có nhiều dịp đụng chạm đủ loại làn da, đủ thứ hình hài, từ mập cho đến ốm, từ già cho đến trẻ, nó đã hiểu được mỗi người đàn bà là một thế giới khác nhau. Mỗi người hưởng ứng một cách khác nhau với những đường vuốt ve, xoa bóp. Tuy có nhiều dịp tiếp xúc thân mật với nhiều phụ nữ yêu kiều, nhưng không lúc nào cậu bé không nhớ tới người sư phụ thân yêu của mình. Đêm đêm nó cứ đem gói giấy dầu, chứa đựng đám lông đen từ nách và lồn của sư cô ra mà hít sâu vào trong phổi, thấm đượm hương vị ngọt ngào của sư cô. Qua kinh nghiệm tẩm quất đàn bà bấy lâu, Hùng nghiệm rằng sư cô đã nói đúng. Những người đàn bà đã quằn quại dưới bàn tay ma quái của nó, không ai có được mùi hương tuyệt vời như sư phụ của nó cả. Càng nhung nhớ sư cô, nó càng quyết tâm tìm lại cho được người sư phụ yêu dấu của mình. Kiên tâm mải rồi tin tức mà nó mong chờ bao lâu cũng tìm được. Qua lời của một khách hàng tẩm quất quen thuộc, nó đã biết được căn biệt thự của Y Quan Hồ Thúc Lợi ở mải bên một góc xa phía tây của khu phố Đồng Xuân.
Từ hôm đó, ngày nào nó cũng đứng trước ngôi biệt thự trang nhã để mong đợi. Hy vọng có thể nhìn thấy bóng dáng của sư cô hoặc là mẫu thân của người. Nhưng nhà quan được canh gác thật là nghiêm ngặt. Ngoài thị tì hay lính hầu ra, nó chẳng bao giờ trông thấy chủ nhân của căn nhà bao giờ cả. Mỗi ngày chỉ thấy ngôi kiệu to lớn đi ra buổi sáng, rồi ban chiều về. Có lẻ ở trong đó là phụ thân của sư cô. Nhớ lời sư cô dặn, nó không dám đánh động đến người. Lâu lâu nó mới thấy một ngôi kiệu nhỏ trang hoàng lộng lẫy đi ra. Có lẻ trong đó là người mẹ yêu quý của sư cô. Nhưng mà nghỉ mải, cậu bé cũng không biết sao để nói chuyện được với người. Chung quanh kiệu bao giờ cũng có vài người hầu chung quanh. Khi vừa tiến đến gần đã bị những người này đuổi đi. Nghỉ mãi rồi cậu bé cũng nghỉ ra một kế. Ngày hôm sau, cậu vẻ một đoá hoa sen màu hồng, theo mẫu của hình tượng dưới rốn sư cô, lên chiếc quần trắng đang bận, củng ngay ở dưới rốn. Đã nhìn thấy thân thể trần truồng của biết bao nhiêu người đàn bà trong những ngày tẩm quất dạo, Hùng biết chắc rằng, hình tượng hoa sen màu hồng ở dưới rốn này thật là đặc biệt, chỉ một mình sư cô là có. Vì thế nó mới sơn lên quần, mong đánh động được sự chú ý của mẫu thân sư cô. Kiên nhẫn đứng đợi hàng ngày cho đến khi chiếc kiệu nhỏ xuất hiện thì cậu bé gõ tre rao lớn.
– Aiiiii… muốn tẩm quất khôônnnnngg…
Quả đúng như mong mỏi của cậu bé, chiếc kiệu dừng lại, rồi người hầu ngoắt tay bảo cậu bé lại gần. Bên trong chiếc kiệu, giọng của một người đàn bà ấm cúng vang ra.
– Ngày mai… sau buổi cơm trưa, con đến đây nhé, sẽ có người đưa con vào nhà…
Mắt sáng rở vì nổi mong đợi bao lâu, nay đã tới, cậu bé lễ phép trả lời.
– Dạ thưa bà… con sẻ đúng hẹn…
Sau khi nghe trả lời, chiếc kiệu cũng chậm rãi đi xa. Nhìn theo mừng rỡ, cậu bé thì thầm.
– Đúng rồi… mình đã có thể nhận được mùi hương đó.
Trưa hôm sau, dưới ánh nắng gay gắt, cậu bé nóng lòng đứng chờ trước căn biệt thự của Y Quan Hồ Thúc Lợi. Khi mặt trời vừa qua khỏi đỉnh đầu thì một cô gái hầu nhỏ bước ra, ngoắt cậu bé và ra dấu bảo cậu đi theo cô ta. Theo chân cô gái hầu, cậu bé bước vào bên trong căn biệt thự thì cảm thấy như mát hẳn nhờ những tàng cây cổ thụ cao to, um tùm che bóng mát. Cậu bé theo hành lang mà đi qua nhiều gian nhà. Mọi nơi đều im lìm, như không ai ở. Tới một gian nhà to lớn, trang hoàng đẹp đẻ thì cô hầu gái nhẹ nhàng bước vào. Cô bé lễ phép thưa bẩm.
– Thưa Phu Nhân, cậu tẩm quất đã đến rồi, đây ạ…
Bên trong là tiếng đàn bà ấm cúng hôm qua, vang ra.
– Được rồi, con đưa cậu ra vào, rồi về phòng nghỉ đi. Nhớ khép cửa trước khi ra nhé…
Cô hầu gái dạ một tiếng lễ phép, rồi ra dấu bảo cậu bé bước vào. Cậu bé theo dấu ra hiệu của cô hầu gái mà bước vào bên trong. Căn phòng hơi tối, nhưng với đôi mắt tinh anh cậu bé vẫn có thể nhìn thấy mọi vật một cách dễ dàng. Xem ra, đây là tư thất của phu nhân. Phòng được chia làm hai ngăn. Một bên là bàn tròn và ghế ngồi, điêu khắc thẩm mỹ, như dùng để ăn cơm và tiếp khách. Ngăn bên kia là một chiếc giường lớn, có rèm che và khăn nệm ấm cúng. Một người đàn bà ăn mặc sang trọng đang ngồi bên chiếc ghế cạnh bàn. Bà ta tuy đã lớn tuổi nhưng vẫn còn nét xuân sắc mặn mà, khuôn mặt hiền hậu. Xem ra, phu nhân có một cuộc sống sung túc nên da dẻ trắng hồng, da mặt còn rất căng. Chỉ khi nhìn kỹ mới thấy vài nét nhăn ở cuối mắt, thân hình đẫy đà mập mạp, tạo cho phu nhân một nét phúc hậu hiền hòa. Nhìn phu nhân mà cậu bé phân vân. Bà ta quả thực trông quá trẻ để làm mẹ sư phụ của mình. Khi cô hầu gái ra khỏi phòng và khép cửa lại. Phu nhân mới vẩy tay ra hiệu cậu bé lại gần, rồi hỏi nhỏ.
– Con tên gì? Sao con lại sơn hình hoa sen màu hồng trên quần con vậy?
Cảm động vì biết mình đã tìm đúng người cậu bé run run trả lời…
– Dạ thưa phu nhân, con tên Hùng… con vẽ hình đó… vì đó là hình tượng trên người của sư phụ của con… Con muốn phu nhân để ý, và hy vọng phu nhân có thể nhận được hình tượng trên người của cô con gái thất lạc của phu nhân…
Nghe cậu bé trả lời, phu nhân mắt sáng lên, nhìn cậu bé thật chăm chú như dò xét. Một hồi lâu, rồi mới thì thầm nói.
– Con lại đây… giờ này mọi người đều đã ngủ trưa nên củng vắng lặng. Tuy nhiên, để cẩn thận, con hãy tẩm quất ta như những khách hàng bình thường khác của con. Trong khi tẩm quất cho ta, con hãy kể hết tất cả câu chuyện giữa con và con gái của ta… Khi nào con nghe bất cứ tiếng động, hay người khác xuất hiện thì con đừng nói nữa nhé, cứ làm việc như bình thường, giống như ta là khách hàng của con vậy…
Hùng dạ một tiếng lễ phép rồi tiến tới cẩn trọng cởi áo phu nhân xuống. Thấy Hùng táo gan cởi áo mình, phu nhân ngạc nhiên kêu “Ý” một tiếng. Theo phản xạ tự nhiên, phu nhân giơ tay lên, kéo lại chiếc áo cho nó không rơi xuống. Biết phu nhân chưa bao giờ gọi thợ tẩm quất nên mới ngạc nhiên như vậy, Hùng liền nhanh nhảu giải thích.
– Thưa phu nhân, lúc tẩm quất phải cởi áo ra mới tiện xoa bóp được ạ…
Nghe Hùng nói thế, phu nhân tỏ vẻ lưỡng lự. Chần chừ một chút, khuôn mặt đỏ rần lên, rồi phu nhân củng nới lỏng các ngón tay để cho Hùng kéo chiếc áo ra và cẩn thận xếp lại. Trên phần thân thể phía trên của phu nhân vẫn còn một chiếc yếm che phần ngực phía trước, hở phần lưng phía sau… Nhưng chiếc yếm mỏng manh không thể nào dấu được sự đồ sộ của hai bầu vú vĩ đại của phu nhân. Qua khe hở của chiếc yếm nhỏ, Hùng vẫn có thể nhìn được những đường cong bầu bĩnh no tròn. E thẹn vì đây là lần đầu tiên phu nhân hở hang đứng trước mặt một người đàn ông không phải chồng mình, phu nhân sớ rớ đôi tay không biết để đâu. Mặt đỏ rần, xoay người liên tục như để che phần thân thể lộ liễu trước cặp mắt sáng quắc của cậu bé. Giữ khuôn mặt bình tĩnh để tránh làm phu nhân mắc cỡ thêm, Hùng trấn an bà.
– Thưa phu nhân, bà cứ xem con là tôi tớ trong nhà đi ạ. Các phu nhân của các nhà khác cũng thường trần truồng trong lúc tẩm quất. Nếu phu nhân còn ngại, con ra ngoài để phu nhân cởi đồ nhé…
Nói xong, Hùng mỉm cười nhìn phu nhân rồi đi ra bên ngoài. Muốn tạo một không khí thân mật giữa hai người, Hùng hái vài cánh hồng ngoài vườn. Bên gian nhà ngoài, chàng cởi hết quần áo ra, chỉ chừa lại một chiếc khố trên người rồi cầm bó hoa hồng đi vào phòng của phu nhân. Trong phòng, lúc này phu nhân củng đã hoàn toàn trần truồng. Mặt bà đỏ hồng lên vì mắc cỡ, một tay bà vẫn giữ ngang ngực để che sự lỗ liễu của đầu vú. Khi nhìn thấy Hùng cũng gần như lõa thể đi vào trong phòng với một bó hoa hồng trên tay, phu nhân ngạc nhiên, cười thích thú. Sự e thẹn ngăn cách như bị xóa bỏ. Hùng và phu nhân cười giỡn với nhau. Ánh mắt phu nhân lóng lánh đam mê, lướt lên trên những bắp thịt rắn chắc của cơ thể trẻ trung của Hùng. Hùng cũng say đắm ngắm nhìn thân thể đồ sộ của phu nhân, những bủng thịt nung núc, đôi mông đồ sộ, hai bầu vú ú tròn. Không khí ngột ngạt của e thẹn bị biến mất nhường chỗ cho cảm giác thân mật giữa hai người của hai thế hệ khác nhau, một chàng thiếu niên trẻ và một lão bà còn rất xuân sắc. Ân cần, Hùng dìu phu nhân lên chiếc giường rộng. Ước lượng rằng, cặp vú khổng lồ của phu nhân sẻ đè dẹp gây khó chịu khi để phu nhân nằm sấp mà tẩm quất trên lưng. Hùng ngồi vòng chân trên giường, để một chiếc gối mềm vào trong lòng rồi kéo nhẹ phu nhân nằm sấp xuống. Đôi vú khổng lồ được chêm êm ái, phu nhân kê đầu lên đùi của Hùng, cho cậu bé xoa bóp từ đầu xuống vai, rồi thẳng xuống bộ lưng màu mỡ. Bàn tay Hùng khi mạnh, khi nhẹ, êm ái làm phu nhân cảm thấy dễ chịu. Bà ta không còn e ngại nữa mà thả lỏng các bắp thịt cho cậu bé tự do xoa nắn. Dưới bàn tay nhạy cảm, Hùng cũng cảm giác được phu nhân đã không còn ngại ngần gì nữa. Thế là Hùng bắt đầu kể lại cuộc sống của mình và sư cô. Từ lúc cậu bé lớn lên, qua thời gian được sư cô dạy bảo, đến ngày cuối cùng khi sư cô gặp nạn thì giọng của nó trở thành thổn thức. Nằm trong lòng của Hùng, nghe cậu bé kể chuyện, phu nhân cũng hiểu được lòng yêu thương đậm đà của Hùng đối với con gái của bà, nên phu nhân cảm động lắm. Nhất là khi nghe Hùng kể lúc con gái mình lâm nạn, phu nhân cũng xúc động đau đớn trong lòng. Đưa tay xoa đùi Hùng như vỗ về, phu nhân rưng rưng nước mắt nói.
– Con ơi… con đừng khóc nữa… ta cũng đau buồn chịu không nổi đây… nhưng, trong nhà có nội gián của Thần Giáo… mình khóc lóc như thế này thì thật mà khó tránh được tai mắt của bọn họ…
Nghe lời phu nhân, Hùng vận chuyển chân khí, điều hòa nguồn năng lượng đang xét nát trái tim. Thấy phu nhân cũng đang thổn thức trong lòng mình, Hùng luồn một tay xuống dưới vú của phu nhân. Xen tay giữa hai múi thịt khổng lồ mà áp vào ngay giữa ngực, tay còn lại Hùng áp màng tang mà truyền chân khí sang người phu nhân, giúp phu nhân điều hòa nổi đau thương tâm. Da thịt nhạy cảm giữa hai đôi vú của phu nhân được bàn tay ấm áp của Hùng áp vào làm phu nhân cảm giác thích thú. Khi một luồng hơi nóng hổi, truyền từ tay cậu bé luân chuyển khắp nơi trong người bà, phu nhân ngạc nhiên khi thấy con tim mình đang đập hỗn loạn, đau như cắt lại dịu xuống đập nhẹ nhàng, toàn thân ấm áp dễ chịu. Tò mò phu nhân hỏi Hùng.
– Công phu này là do con gái ta dạy cho con hở?
Thành thật trả lời, Hùng tả rõ hơn cho phu nhân biết nguồn khí nóng khi nảy là do nội công của nó truyền sang. Để phu nhân hiểu rõ, Hùng giải thích thêm nguồn nội công đó là do năng lực của dục vọng bồi bổ. Hứng lên, Hùng kể luôn các cuộc ái ân, luyện công vũ bão giữa Hùng và sư cô cho phu nhân nghe. Nghe Hùng kể mà phu nhân cảm thấy nao nao trong lòng. Bà không ngờ rằng, tình dục lại có một sức mạnh như thế, không tầm thường nhơ bẩn như trong ánh mắt của chồng bà. Nghỉ như thế phu nhân lại càng thương cảm con gái của mình hơn, nó không hư đốn như cách suy nghỉ của chồng bà chút nào. Trước đây chồng bà không nhận con gái, nhưng bà thì lúc nào cũng nhung nhớ, thương yêu. Tuy nhiên, bà cũng không hiểu lắm cách sống tự do tình dục của người trong Thần Giáo. Nay tận mắt chứng kiến được sức mạnh của dục vọng, bà hiểu rõ con gái bà hơn. Trong lòng nảy ra một mối đồng cảm, thương người con gái bất hạnh của bà hơn rất nhiều. Khi hiểu được sự đụng chạm da thịt giữa hai người khác phái theo pháp môn của Lạc Đạo Thần Giáo là chuyện được khuyến khích, phu nhân bỏ hết những ngại ngùng trong lòng. Bà thả mình theo ham muốn mà đưa tay vuốt ve bắp đùi rắn chắc của cậu bé trẻ. Phu nhân nói với Hùng bằng một giọng đầy trìu mến.
– Bây giờ, biết được con đã có những liên hệ xác thịt với con gái ta như thế, ta coi con như là con cái trong nhà. Con cứ gọi ta là Mạ nhé. Nhưng con cũng nên giữ kẻ… vì người của Thần Giáo ở khắp mọi nơi…
Cảm động vì phu nhân chấp nhận mình như con cái trong nhà, Hùng lễ phép dạ một tiếng lớn rồi mở túi lấy gói giấy dầu chứa lông của sư cô kính cẩn đưa cho phu nhân. Đưa đám lông lên mũi hít một hơi dài, phu nhân cười.
– Đúng là của con gái ta rồi. Ta đã hoàn toàn tin tưởng những điều con nói… hihihi… trừ khi nào con đã lén cạo lông của ta trước…
Thấy phu nhân cười giỡn với mình, Hùng củng làm gan giỡn lại. Nó thò tay kéo nhẹ đám lông nách của phu nhân mà nói.
– Con đâu có dám đâu… đám lông của Mạ vẫn còn đầy đủ đây nè…
Vì nhột, phu nhân quẩy vai, tính thọc lét Hùng lại thì nghe tiếng chân từ xa xa, vang tới. Nghiêm mặt lại, phu nhân cúi đầu xuống, giả vờ nghiêm chỉnh. Trong khi Hùng cũng thay đổi nét mặt. Nó không cười giỡn nữa mà chăm chỉ mướt tay, day day các ngón tay lên các huyệt đạo gây khoái cảm trên lưng của phu nhân. Từ ngoài cửa, một tiếng thưa kính cẩn của người hầu gái vọng vào.
– Thưa phu nhân, con đem trà nóng tới cho phu nhân đây ạ…
Không muốn người hầu gái nhìn cảnh mình đang trần truồng cho một cậu trai trẻ tẩm quất, phu nhân tằng hắng một tiếng rồi nói.
– Không cần đâu, nếu ta không gọi thì đừng làm phiền ta nhé…
Sau khi người tiếng chân người hầu gái đã đi xa rồi, phu nhân nói với Hùng.
– Có lẻ con cũng nên rời khỏi đây thôi… ở lâu sẽ có người nghi ngờ…
Trầm ngâm một lúc rồi phu nhân nói thêm.
– Ta sẽ nhờ phu quân của ta điều tra, xem mấy bữa nay có ai bị thương trầm trọng trong kinh thành Phú Xuân này không. Nếu biết được, mình có thể dò xét xem, người đó có phải là con gái ta không.
Mừng rỡ vì phu nhân biết cách truy tìm sư phụ của mình, Hùng nói rõ hơn các chi tiết cho phu nhân biết.
– Dạ thưa Mạ, sư phụ con bị trúng Ngũ Lực Thương Tâm chưởng. Khi bị trúng chưởng này rồi thì tim sẽ bị chấn động, tổn thương vô cùng. Để trị bệnh này người đó cần phải uống các loại thuốc, Hản Vị Nhân Sâm, Hàn Phong Dược Thảo và Đại Dực Quy Huyết mới có thể trị lành được. Nếu mình có thể điều tra các tiệm thuốc trong kinh thành thì có thể tìm ra manh mối.
Nhìn Hùng với một cặp mắt hãnh diện, phu nhân hỏi.
– Củng do con gái ta dạy cho con hả?
Ánh mắt nhớ nhung tới người sư phụ thân yêu, Hùng gật đầu xác nhận. Phu nhân thấy hai người ở trong phòng cũng khá lâu rồi, sợ có người tò mò nghe lén nên mới bảo Hùng.
– Thôi con về nhé. Mỗi ngày, cứ đến giờ này thì con đến trước cửa nhà ta mà đợi. Khi nào, Mạ có tin tức của con gái, Mạ sẻ báo cho con biết. Con cứ chờ nhé.
Nghe lời phu nhân, Hùng nhảy xuống giường, đi qua bên bàn nhỏ để lấy áo quần của phu nhân mà chàng xếp lại khi nảy. Đi đến bên giường, tính mặc áo quần vào lại cho bà. Ai ngờ đâu, nằm trên giường nhìn ngắm thân thể cường tráng của Hùng đã làm cho phu nhân xao xuyến. Khi Hùng đem áo quần của bà tới, phu nhân không cầm lấy áo quần của mình mà đã cầm tay Hùng, ánh mắt long lanh, nhìn Hùng lả lơi, bà nói thì thầm, giọng nhẹ như gió thoảng.
– Chờ chút… trước khi đi… con… con trổ tài một tí… cho Mạ biết đi…
Nghe giọng rạo rực của phu nhân, Hùng biết được phu nhân nổi tính tò mò và trong lòng cũng đã hứng tình. Cảm động với mối chân tình, bà đã đối xử nó như con cái trong nhà, Hùng tự nhủ phải đem hết năng lực của mình ra để cảm tạ phu nhân. Vận nội công lên cho bàn tay nóng hổi, Hùng lướt nhè nhẹ như bay trên tấm lưng trần của phu nhân tạo cảm giác êm ái nhẹ nhàng. Khi da thịt phu nhân ấm lên rồi, Hùng đè mạnh tay, xoa nắn các khoái huyệt trên lưng của bà. Bàn tay Hùng đã làm phu nhân thích thú thấy rỏ, phu nhân cứ úp mặt vào lòng nó mà rên ư ử. Thấy phu nhân đã hưng phấn, Hùng thích thú xoa mạnh và nhanh hơn… Khi tấm lưng trần đã được nó nắn bóp từng tất da tất thịt, H&ug