Gái Gú Việt Nam

Mùa nước nổi – Tác giả Cu Zũng

Phần 23
Xe dập dềnh, lắc lư và mông Cẩm Tú cũng lắc lư theo, dương vật cứ thọc thọc, dứ dứ, sóc sóc thùn thụt vào lỗ đít nhưng lại làm bướm Cẩm Tú ngứa ngáy không chịu được, chẳng thế mà nước ở bên trong cứ rỉ rỉ ra từng đợt từng đợt làm ướt đẫm phần rộng nhất của chiếc quần lót lọt khe bé xíu. Cẩm Tú chỉ ước rằng mình có thể thò tay xuống mà gãi một cái cho thỏa cơn ngứa, cho đã cơn thèm.

– “Uhm uhm uhm”, lại thêm những tiếng rên nhỏ nhỏ phát ra từ cổ họng Cẩm Tú, có lẽ cô không thể kìm hãm được nữa rồi. Cảm xúc này mới mẻ quá, nóng bỏng quá, đê mê quá làm cô không thể kiểm soát được hành động của mình. Cẩm Tú mặc kệ xung quanh mình là ai? Mình đang ở đâu? Mình đang làm gì? Cô mặc kệ tất cả để thụ hưởng khoái cảm mà vô tình mình có được trong hoàn cảnh này. Cứ kệ thôi. Cô lại tiếp tục di di mông mình trên yên xe, mỗi lúc một nhanh hơn, mỗi lúc một mạnh hơn. Đây có phải là kiểu cưỡi ngựa xem hoa ngược hay không? Có thể đúng là như vậy.

Nghĩa cũng không biết làm gì hơn là cắn môi chịu đựng sự sung sướng này, cậu muốn lắm chứ được rút dương vật về, được trở lại ngồi vị trí tít tận đằng sau yên xe, để được trở lại là chính mình, một thanh niên làm thuê, quả đúng là: “Tâm thì hướng Phật nhưng dương vật thì hướng về lồn”.

Rồi cái gì đến cũng phải đến, lần đầu tiên Nghĩa làm sao chịu đựng được lâu, chị Mận “giáo viên” có ngầm chỉ cho việc kìm hãm xuất tinh mỗi lần chị làm tình với chồng, nhưng chị có hướng dẫn rằng ở hoàn cảnh này phải làm như thế này đâu. Hoàn cảnh này làm gì có 3 cạn 1 sâu, làm gì có thở sâu hít hà điều hòa nhịp độ, làm gì có đang chọc rút ra bú đâu cơ chứ. Nghĩa thèm xuất tinh lắm rồi.

Ở phía trên, như chẳng hẹn mà gặp, Cẩm Tú cũng có cảm giác mình sắp đạt cực khoái, lồn cô co co lại, nhéo nhéo quắp quắp, âm đạo trống rỗng nhộn nhạo lõng bõng như nồi nước đang sôi lên ùng ục. Cô biết, đây là chính là biểu hiện mình đang muốn lên đỉnh, lại nhận được tín hiệu hình như ở đằng sau Nghĩa không còn bất động nữa mà cũng dứ dứ lên như động tác địt một cách thực sự, dương vật cứng hơn một chút, nóng hơn một chút mà hình như là còn giần giật nữa thì phải.

Đó là sự cộng hưởng!

– “Í í í uiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii”, Cẩm Tú rít qua kẽ răng khi buồi Nghĩa giật mạnh nhất theo từng đợt. Cô uốn éo thật mạnh háng mình, nước trong lồn ồ ra như thủy điện xả lũ.

Nghĩa cố gắng kiềm chế, cậu cắn răng nhưng cũng không thể không để lọt ra tiếng kêu ‘aaaa’ trong cổ họng. Cậu xuất tinh xối xả, xuất tinh như chưa bao giờ được xuất, xuất không cần biết là tinh trùng bắn ra nhem nhép dính vào quần đùi.

– “Két!!!”, Chiếc xe một lần nữa lại phanh khựng lại bên lề đường.

Xe đỗ xong, Cẩm Tú gục ngay đầu xuống tay lái, cô như vừa trên thiên đường trở về, người bải hoải vô lực, lúc này Cẩm Tú chỉ muốn nằm ngửa ngay xuống vệ đường mà thôi.

Xe đỗ cũng là lúc Nghĩa chống chân được xuống đất, Nghĩa nhảy tót xuống xe, khuôn mặt đỏ bừng, cậu khoằm khoằm người xuống vì vệt tinh trùng đã loang lổ ra hẳn quần ngoài, nhưng nhìn thấy cô Cẩm Tú đang gục ở tay lái xe, cậu lo lắng hỏi:

– Cô ơi, cô bị làm sao đấy ạ?

Cẩm Tú nghe rõ tiếng Nghĩa hỏi, nhưng tạm thời chưa biết trả lời ra làm sao, chẳng lẽ là “cô vừa sướng xong nên oải người tí thôi” à. Cẩm Tú dựng chân chống rồi uể oải bước ra khỏi xe. Cô nhìn lại cái yên xe của mình thì mặt đã đỏ lại càng thêm đỏ, chỗ Cẩm Tú vừa ngồi ướt đẫm một vệt nước, không phải nghĩ nhiều thì cũng biết đấy chính là dâm thủy của chính mình vừa mới tiết ra, vượt qua cả quần lót mà thấm xuống yên xe. Vì yên xe không thấm nước nên dâm thủy cứ tràn xuống, nhỏ tong tong thành giọt xuống đường nhựa.

Cẩm Tú chỉ cầu mong là Nghĩa còn trẻ, chưa hiểu được nước trên yên xe kia do đâu mà có, cô đánh trống lảng:

– Cô không sao, hình như bị cảm nắng hay sao ấy?

Nghĩa nhìn lên trời, ô hôm nay làm gì có nắng nhỉ:

– Vâng ạ, cô có cần nghỉ ngơi không?

Dần dần lấy lại được tinh thần, nói gì thì nói, mệt vì sướng nó khác với mệt vì làm việc:

– Cô khỏe rồi, ô, mình đang ở đâu thế này, chết cha, hình như cô đi lạc đường rồi.

Cẩm Tú nói vậy thì chắc trên đời này chỉ có Nghĩa mới tin thôi, sinh ra và lớn lên ở cái đất thủ đô, nói là nhầm đường bố ai mà tin được. Ấy vậy mà Nghĩa tin mới lạ chứ.

Khi thấy ánh mắt cô Cẩm Tú liếc qua phần đũng quần của mình, Nghĩa phỏng đoán là cô đã biết chuyện mình vừa làm trên yên xe. Lúc này Nghĩa cũng không đủ kiến thức để hiểu rằng, chuyện xảy ra là “tại anh tại ả, tại cả đôi đường”, mà Nghĩa chỉ biết rằng, mình xuất tinh chính là lỗi ở mình, đáng lẽ mình phải rụt ‘khoai’ về khi nó vô tình kẹp ở dưới ‘chỗ đó’, lỗi là ở mình. Lại nghĩ đến công việc làm vườn thơm thơm mà mình vừa mới nhận được có vài ngày, sợ mất việc nên Nghĩa lý nha lí nhí, mặt cúi gằm xuống đất nhìn đôi dép tổ ong:

– Cháu… cháu… xin lỗi… tại cháu…

Rồi thì Nghĩa cứ ậm ừ mãi không nói ra hết được câu làm Cẩm Tú sốt ruột muốn nghe nốt, chuyện này đáng nhẽ Cẩm Tú phải là người xin lỗi, đằng này lại thấy Nghĩa xin lỗi trước, thuận nước đẩy thuyền, Cẩm Tú gặng hỏi trong khi tay nọ vê tay kia, mắt thì liếc qua cái yên xe:

– Tại cháu… làm sao?

Bị ép vào thế đường cùng, Nghĩa nghĩ mãi trong đầu để tìm lời trả lời hợp lý hợp tình, chứ không thể trả lời thẳng thắn là: “Vì cháu địt vào đít cô đến xuất tinh” được:

– Tại cháu… tại cháu… không kiềm chế được?

Cẩm Tú nghe câu đấy mà như bị thêm một trận cực khoái giống như vừa nãy, chân tay vừa mới hồi phục có một chút giờ lại rủn ra rồi, nhưng đã đến nước này thì phải làm cho ra khoai ra sắn mới được:

– Không kiềm chế được cái gì?

– Cái này… Cháu… Cháu…

Thấy Nghĩa ấp úng không dám trả lời, mà thực ra thì không cần nói thì cả hai đều đã hiểu câu trả lời là gì rồi, đâu cần phải nói ra miệng phải không nào. C&#