Mối tình oan trái
Đêm tân hôn trôi qua, Dung và Đạt lại tiếp tục tuần trăng mật bằng một kỳ nghỉ ngắn ngày ở Vũng Tàu. Ngày ấy, kinh tế mọi người đều còn nghèo, phương tiện hàng không thì chưa phổ biến. Bởi vậy, từ thành phố Hồ Chí Minh đi Vũng Tàu chính là sự lựa chọn rất hữu ích cho các chuyến du lịch như vậy. Chuyến đi ngắn nhưng cũng thơ mộng, để rồi sau đó, đôi vợ chồng lại tiếp tục với cuộc sống hàng ngày.
Dung lại tiếp tục công việc văn phòng của mình, Đạt thì chăm lo cho 2 đứa nhỏ cùng với quản lý căn nhà đang cho thuê và dĩ nhiên là cả việc học, việc làm nữa. Tài sản thì tất nhiên là của Dung, nhưng thu nhập giờ thì đã là của chung. Họ cùng nhau chăm lo cho tất cả để những mong có một cuộc sống tốt. Thật may là hai đứa nhỏ cũng đã có thiện cảm với Đạt từ trước nên việc hòa nhập với gia đình không có gì khó khăn cho lắm.
Ngày tháng trôi qua, chừng hơn một tháng sau, khi đang ăn sáng, Dung bỗng cảm thấy buồn nôn. Đạt và Dung cùng hai đứa nhỏ đã mường tượng ra một điều gì đó và tỏ ra vui mừng ra mặt. Đạt hỏi Dung:
– Liệu có phải là em đã có bầu rồi không nhỉ?
Dung đáp lại:
– Em chậm kinh rồi, lại có biểu hiện buồn nôn nữa, khả năng cao là có bầu rồi. Thế nhưng mọi thứ thì cũng chưa khẳng định chắc chắn được. Tốt nhất là vợ chồng mình nên đi khám.
Nghe nói vậy, Đạt tức thì chuẩn bị và đưa Dung đi khám với thái độ không thể hồ hởi hơn. Đặc biệt, khi bác sĩ đã đưa ra kết luận chính thức là Dung đã có thai, cậu càng vui mừng hơn nữa. Đạt ôm chặt lấy Dung, Dung liền nói:
– Chết! Anh ôm em chặt quá, hại con mình giờ.
Đạt gãi đầu cười rồi nói:
– Xin lỗi vợ nhé, anh vui quá!
Dung cũng đáp lại:
– Em cũng vui lắm anh! Cuối cùng thì cuộc hôn nhân của bọn mình cũng có kết quả rồi. Em cũng vui khi mà lâu rồi mới lại trở lại cảm giác làm mẹ như thế này.
Từ sau khi Dung có thai, Đạt ra sức học tập, làm việc và chăm sóc cho Dung. Cậu không để Dung làm bất cứ việc nặng gì, thậm chí đôi lúc giành luôn phần nấu cơm cho Dung nữa. Dung càng cảm thấy hạnh phúc với cuộc hôn nhân này. Không chỉ vậy, khi các thành viên trong gia đình nhận được tin này, họ cũng vui không kém. Ba mẹ chồng cũ cũng như ba Dung đều chúc mừng Dung. Còn về phía nhà Đạt, chị hai Ánh rất vui mừng khi em dâu đã có bầu và liên tục gửi đồ lên để cho Dung tẩm bổ. Chị Ánh nói với Dung:
– Chúc mừng cậu mợ nhé! Hy vọng nó sinh ra sẽ khỏe mạnh, rồi chị sẽ lựa lời nói với ba mẹ để ba mẹ đón nhận hai vợ chồng.
Cuộc sống lại tiếp tục, ngày tháng lại trôi qua và cũng tới ngày Dung sinh con. Ngày đó, cuộc sống còn nghèo và lạc hậu, điện thoại di động chả ai có. Vậy nên Đạt và Dung đã thống nhất là khi còn khoảng 1 tuần nữa tới ngày dự sinh thì mẹ chồng cũ của Dung sẽ lên để trông và đưa Dung đi sinh, đồng thời bà cũng sẽ gọi điện tới điện thoại ở trường Đạt để báo tin cho Đạt về. Nhưng cũng thật may là hôm đó là chủ nhật, Đạt nghỉ ở nhà nên đã kịp thời đưa Dung tới bệnh viện và sinh hạ thành công một bé trai. Bé trai khỏe mạnh và chị Ánh khi lên thăm cháu cũng rất vui. Chị nói với Đạt:
– Thế là cậu đã có thằng cu nối dõi nhé. Nhanh lớn để chị còn đưa về cho ông bà gặp mặt cháu nữa.
Về phần Dung, Dung không chỉ vui vì đã sinh được cho Đạt một cậu con trai mà còn bởi cô nhận được sự chăm sóc từ mẹ chồng cũ. Giờ cô đã có gia đình mới, dĩ nhiên về lý thì mẹ chồng cũ của cô chả có nghĩa vụ phải làm gì với cô hết. Ấy vậy mà bà đã tình nguyện lên chăm nom cô khi chuẩn bị sinh, giờ sinh con xong lại ở lại chăm cháu cùng cô nữa. Cô xúc động không nói nên lời, cầm tay mẹ chồng và nói:
– Con cảm ơn mẹ! Mẹ đã chăm con khi sinh hai cháu lớn, giờ cháu này không phải là cháu của mẹ mà mẹ vẫn chăm nom không khác gì cháu của mình.
Bà Duyên – mẹ chồng cũ của Dung đáp:
– Thôi mà con! Chuyện này là chuyện nhỏ mà! Con đã làm tròn nghĩa vụ của việc làm dâu con trong nhà. Hùng nó mất đi thì con cũng đã lo thờ cúng đầy đủ, không hề lỗi đạo làm vợ. Bây giờ mẹ có chăm con và cháu thì cũng có xá gì đâu.
Sinh con xong, Dung được nghỉ chế độ ở nhà, mẹ chồng và Đạt thay phiên nhau chăm sóc Dung cũng như đứa nhỏ khiến Dung thấy vô cùng hạnh phúc. Tháng năm trôi qua, con nhỏ thì lớn dần, Đạt thì cũng đã tới ngày tốt nghiệp. Ngày anh tốt nghiệp, Dung bế con tới cùng dự lễ tốt nghiệp với Đạt và càng vui mừng hơn khi mà Dung lại mang thai lần hai với Đạt và sinh sau lễ tốt nghiệp sau đó khoảng hơn một tuần.
Lần này, Dung sinh đôi – một trai một gái và có lẽ đây chính là những kết quả đáng mong đợi nhất của cuộc hôn nhân này. Dung khi này đã 41 tuổi – độ tuổi mà đối với nhiều phụ nữ họ xác định đã không còn nghĩ tới chuyện sinh nở nữa nhưng cô vẫn sinh tận 2 lần với người chồng trẻ của mình. Không chỉ vậy, mấy đứa trẻ sinh ra đều khỏe mạnh, ngoan n