Cuộc sống mới
Bà Phương hơi hoảng, cái Mai về rồi. Nó mà nhìn thấy thì… Bà muốn dứt ra nhưng Trung nào cho phép. Anh giữ chân bà dạng ra, con cặc địt phầm phập vào lồn bà.
– Dừng đi Trung ơi… cái Mai.
– Mai với cả kia… để yên anh làm em sướng.
– Sướng thế đủ rồi… còn cái Mai… ưưư… aaa…
– Anh làm em sướng đây… Phương của anh… em yêu anh không?
– Có… em sướng lắm rồi… em yêu anh… thôi dừng đi… aaaa… aaaa… ôi… ôi… anh chọc vào đâu thế… sướng quá…
– Anh chọc vào điểm G của em đấy. Có dừng lại không nào.
– Địt mạnh đi… dừng là em đánh anh… ôi… ôi… ôi… anh ơi… Trung ơi… ôi… ôi… aaaaa… aaaaa…
Trung cứ thế nện phành phạch không dừng. Anh như bị kích thích mạnh khi nghĩ tới để Mai đợi dưới nhà trong khi mình địt bà mẹ vợ. Anh gầm lên đập liên hồi rồi rút mạnh ra. Anh chưa ra nhưng anh biết bà Phương đã ra rồi. Chim vừa rút ra, Bà Phương ngắc ngoải, người giật giật liên tục.
Sau cơn sướng địt đã đời thì Trung cũng sợ Mai biết. Chuyện này cũng không hay ho gì, anh còn muốn hòa bình với Mai để còn chăm sóc con. Trung vội cầm quần áo té vào nhà tắm rửa ráy. Xịt nước qua loa rồi lau người, Trung thấy bà Phương vẫn nằm bết trên giường.
– Mẹ chưa xuống mở cửa cho Mai à.
– Mẹ không dậy được, chả còn sức nữa. Con địt gì mà ghê thế.
– Thế mới có lần sau mẹ lại gọi con vào nữa chứ.
– Cái thằng này… đừng hòng có lần sau.
– Haha… con xuống mở cửa cho Mai, mẹ cố dậy rửa ráy đi.
– Khóa để ở tủ kính ấy.
Mai bực mình, nàng đang háo hức muốn được lên phòng, được nằm cạnh Trung. Đâu đó trong Mai vẫn muốn có cơ hội quay lại với chồng, dù biết rằng điều đó thật xa vời vợi. Nhưng đợi mãi mà mẹ không xuống mở cửa. Mai cầm cái điện thoại muốn gọi mà lại thôi.
Cửa chợt mở ra, đèn cổng bật sáng. Đi ra mở cổng cho Mai là… Trung. Mai hơi ngạc nhiên, nhưng có chút hồi hộp.
– Mẹ đâu anh… sao anh lại xuống.
– Mẹ đang đau đầu thì phải. Anh thấy mẹ mệt lên xuống mở luôn cho nhanh.
– Vậy ạ. Anh vẫn chưa ngủ.
– Chưa, anh đang suy nghĩ mấy việc. Em sao về muộn thế.
– Vâng, đáng nhẽ về sớm hơn mà tự dưng có phát sinh. Mọi người muốn ở lại qua đêm nhưng thôi em cố đi nhờ xe về luôn.
Mai đi vào, Trung khóa cổng rồi khóa cửa. Mai hồi hộp, anh vẫn bình thường như không có gì. Cô hơi mong đợi có thể nằm cùng giường với anh như trước. Thế nhưng Trung đóng cửa xong thì đi thẳng lên gác làm Mai hẫng hụt. Hy vọng mới chớm đã chợt vụt tắt.
Mai lên đến tầng 2 thì bà Phương từ nhà tắm bước ra. Mai khá ngạc nhiên vì trông bà không có gì mệt mỏi. Thậm chí cô trông mẹ còn tươi tắn đầy sức sống hơn trước.
– Mẹ bị đau đầu ạ.
– À… ư… lúc nãy mẹ bị đau đầu. Giờ đi tắm qua nên đỡ rồi.
– Sao con trông mẹ chả có gì mệt thế nhỉ, phới phới như đang vui.
– Đêm hôm có gì vui cái con này. Chắc hôm nay con rể nó ở đây nên mẹ vui đấy.
Câu trả lời vô ý, Mai cũng chả để ý. Chỉ có Trung là chột dạ, anh hiểu lời bà Phương ám chỉ. Đúng là phụ nữ khi dính đến đàn ông, dính đến chiếm hữu toàn ghê gớm như nhau cả.
Bà Phương cũng chỉ nói vậy rồi về phòng. Mai lưỡng lự nhưng đành đi về phòng mẹ.
– Em đi đâu đấy.
– Em… em qua mẹ ngủ.
– Em cứ ngủ phòng em với con đi.
– Vậy còn… anh.
– Giường rộng mà. Hay anh xuống tầng 1 ngủ.
– Không không… giường rộng lắm. Anh vào nằm thoải mái mà.
Mai vui, tim cô cứ khẽ đập loạn lên. Anh ý vậy mà đồng ý ngủ cùng mình. Cô đi vào phòng cởi nhẹ áo khoác mà mãi chả được. Bàn tay Trung nhẹ giữ cổ áo để cô tuột ra. Mai hồi hộp, nàng thật muốn quay lại ôm anh nhưng không dám. Cái cảm xúc thật lạ đang bùng lên trong nàng, cứ như hồi mới yêu nhau.
Rồi Mai định tụt quần xuống mà mới nhớ ra Trung đang đứng gần đó. Nàng tự nhiên ngại ngùng khi nghĩ Trung sẽ nhìn thấy cơ thể mình. Đã 30 tuổi rồi giờ nàng mới trải qua cảm xúc vừa run vừa hồi hộp đến vậy. Nhưng rồi cái cảm xúc ý tụt không phanh khi tay nàng vô ý chạm vào bụng. Cái bụng đã hơi nhô lên, chỉ nhờ cái áo khoác che chắn nên chưa ai thấy. Trung như đi về phía giường ngủ. Mai chua chát, tụt vội quần xuống. Anh ý chắc cũng chả thèm nhìn mình đâu, Mai tự giễu.
Cảm xúc mất ổn định làm Mai lơ đễnh. Bàn chân đã sắp rút ra khỏi cái ống quần hẹp thì bị vướng. Nàng chới với trực ngã. Chợt một bàn tay cứng rắn giữ người nàng lại, ổn định thân hình cho nàng.
– Cẩn thận chứ, còn cái thai trong bụng.
– Em chỉ muốn ngã để chả còn cái thai nữa. Mai dằn dỗi, bực mình với chính đứa con trong bụng mình.
– Nói linh tinh gì đó. Nó biết sau này nó buồn đó.
– Nhưng đúng là em không mong đợi nó. Mai nói xong thì bật khóc.
– Thôi nào, đừng khóc nữa. Đứa bé vô tội mà, thay quần áo rồi ngủ đi. Khuya rồi phải giữ gìn sức khỏe.
Mai cứ đứng vậy gục vào Trung và khóc. Anh dỗ cũng không nín. Bực mình anh đưa tay vỗ mạnh vào mông cô, quả nhiên là cô nín. Trung xoa nhẹ bàn tay, cảm giác vỗ mông Mai vẫn như hồi xưa. Anh ngồi xuống tụt hẳn quần cô ra. Mai vịn vào vai anh để anh tụt quần ra. Rồi cô hơi chưng hửng khi anh đứng lên lấy cái quần mặc ở nhà định mặc cho cô.
– Anh…
– Làm sao? Em giơ chân lên để anh xỏ vào.
– Không phải anh… tụt quần em…
Mai nói dở câu mới thấy mình dở. Thật xấu hổ chết mất. Vậy mà vừa nãy hiểu nhầm, nhón chân lên thật nhanh để anh cởi quần ra. Trung sau giây phút đơ ra thì hiểu ngay Mai đang ám chỉ gì. Anh bật cười, cầm chân nàng nâng nhẹ lên. Mai bẽn lẽn để Trung xỏ quần vào chân. Anh kéo quần lên, vỗ nhẹ vào cái mông cong của nàng.
– Xong rồi, công chúa. Đi ngủ thôi.
Mai đưa tay che miệng. Hôm nay thế nào nàng thật nhiều cảm xúc. Nhưng đã lâu rồi nàng không được nũng nịu với anh thế này, được anh gọi là công chúa khi chiều nàng. Mai vội đi nhanh tới, áp chặt người vào lưng ôm anh, không cho Trung chui vào màn.
– Em làm sao thế.
– Em nhớ anh. Em nhớ anh vô cùng. Đã lâu lắm rồi em không được gọi là công chúa nữa.
Trung quay lại, anh gỡ nhẹ tay Mai ra. Bàn tay nàng vẫn mềm mại xương xương như vậy.
– Ngủ thôi em. Sắp làm mẹ hai con rồi đấy mà còn đòi làm công chúa.
Mai bật cười. Nàng cũng biết có lẽ chỉ thế thôi, được tiếp xúc gần với anh như vậy là quá đủ. Mai chui vào màn, con trai nàng đang nằm giữa giường dang chân dang tay ngủ. Mai đang định bò qua con để nằm thì chân chợt bị giữ lại.
– Em nằm đi đâu đó, không nằm đây à.
Mai mất mấy giây mới hiểu lời Trung nói. Trái tim đang yên lặng lại bỗng đập mạnh chưa từng có. Nàng lúng túng tìm chỗ nằm xuống.
– Em phải dịch con ra thì mới có chỗ nằm chứ.
Mai thấy mình thật ngốc. Cái hành động đơn giản quen thuộc mọi khi vợ chồng vẫn làm để lấy chỗ nằm chung vậy mà giờ nàng quên béng. Mai nhẹ dịch con qua bên, miệng khẽ thì thào với con những câu quen thuộc từ hồi bé để con yên tâm không thức dậy.
Trung chui vào màn, anh nằm xuống trước. Mai hồi hộp khẽ nằm xuống. Nàng cứng người ra, vừa muốn nằm gần lại sợ anh không thích. Trung vòng tay ra luồn qua đầu Mai, kéo nhẹ vai Mai vào gần anh. Mai chỉ