Gái Gú Việt Nam

Chuyện tình thời sinh viên – Quyển 1

Phần 32
Một đêm đang nằm nghĩ vẩn vơ thì có tin nhắn điện thoại đến, của Ngọc:
– Anh…

Không trả lời, lúc sau lại có tin nhắn nữa:
– Anh ơi, anh…

Lúc này không muốn cũng phải muốn nhắn lại:
– Sao thế e?
– Em nhớ anh…

Lại một tin nhắn nữa:
– Mấy hôm nay em chờ, chờ anh đến mà sao mãi không thấy, chờ anh nói một câu yêu em như xưa mà cũng không thấy…

Lúc trước, trước khi ngủ tôi đều nhắn tin cho em, nói yêu em và chúc em ngủ ngon, nhưng bây giờ một lời yêu thương cũng tiết kiệm với em. Nghĩ tới em mà lòng trào lên nỗi xót xa, người con gái yêu tôi, hết lòng quan tâm đến tôi mà tôi lại đối xử với em như vậy sao? Đã gần 1 tuần tôi chưa gặp em, nhắn tin gọi điện cũng ít.
– Anh xin lỗi, mấy hôm nay anh bận quá.
– Anh không yêu em nữa à? Hix
– Em nói gì thế? Không yêu em thì yêu ai, thôi, đừng buồn nữa, mai anh qua rồi mình đi chơi nhé.
– Vâng. Trưa mai học song qua em luôn nhé, ăn gì để em nấu.
– Ừ, mai học song anh qua, nhưng anh không ăn gì đâu, không thích gặp bà Hương.
– Vâng. Nói yêu em đi. Hihi
Giọng điệu của em đã vui hơn, sau đó chúng tôi còn nhắn tin với nhau 1 lúc lâu, mãi đến đêm mới ngủ.

Mấy hôm nữa phải trả nợ nếu không sẽ phải báo nhà nên hôm đấy đi chơi với Ngọc đầu óc tôi cứ để đâu đâu. Ngồi ở hồ Thành Công, mùa này ít người lắm, lác đác bên hồ chỉ có mấy đôi tình nhân ngồi tâm sự, thỉnh thoảng mới có người chạy tập thể dục vù qua. Mùa đông gió lạnh, ngay bên ngoài kia tiếng xe cộ, tiếng người nói ồn ã tấp nập, nhưng trong này cách có 1 hàng rào sắt lại yên tĩnh đến kỳ lạ. Không gian hồ rộng, tối mờ kỳ ảo, yên tĩnh một cách lạ thường. Cả không gian hồ chỉ có tiếng gió thổi, tuy không rộng lớn bao la như hồ Tây, không ồn ào náo nhiệt như hồ Gươm, nhưng ở đây, bên giữa lòng thành phố tôi cũng vẫn thấy lòng yên bình kỳ lạ.

Tôi với em ngồi sát nhau, tôi ôm em rất chặt, em cũng dựa đầu vào vai tôi, rúc vào ngực tôi né tránh từng ngọn gió đông lạnh buốt, những lúc như thế này tôi thấy thật yên bình, thấy thật yêu em.

Em kể cho tôi rất nhiều chuyện từ đợt tôi chuyển ra mà em chưa nói, chuyện cái Linh cái Giang bạn em, chuyện mấy đứa trên lớp vẫn tán tỉnh em, chuyện ông Trung hầu như hôm nào cũng nhắn tin gọi điện cho em, chuyện bà Hương hay hỏi thăm về tôi, chuyện nào của em tôi cũng chăm chú nghe, nhưng những chuyện em hỏi tôi tôi lại chẳng trả lời gì, cũng chẳng kể gì nhiều về tình cảnh của mình cho em nghe mặc dù em gặng hỏi nhiều.

– Anh, giờ anh còn nợ nhiều không? Sắp trả hết chưa?
– Không, anh trả gần hết rồi, còn 1 ít thôi.
– Anh nói dối em đúng không, hôm trước em vừa hỏi anh Quân, anh đấy bảo vẫn thiếu nhiều lắm.
– Ừ thì còn 1 ít.
– Anh cứ phải dấu em làm gì? Em lo cho anh mà. Em có 1 cái dây chuyền vàng, đợt đỗ đại học mẹ cho, em đưa anh để thêm vào nhé.
– Vớ vẩn, làm sao thế được. Anh đã bảo là không sao rồi, em không phải lo gì đâu. – Không thể lấy thêm bất cứ thứ gì của em nữa, tôi gắt lên với em.

Em không vừa, cũng to tiếng lại với tôi:
– Sao lại không sao, sao mà không lo được chứ. Bây giờ anh cần thì em đưa cho anh, bao giờ có thì lại mua đền em là được chứ có gì đâu?
– Đã bảo không là không. Sao em lằng nhằng thế nhỉ. Đi về đi, không ngồi nữa.
– Về thì về, mai đến em đưa cho, không bàn nữa. – Đứng dậy đi về Ngọc vẫn nói ngang với tôi như thế.

Trên đường đèo em về, hai chúng tôi cũng không ai nói với ai câu nào, về đến nhà, Ngọc cũng đi thẳng vào nhà luôn, tình cảm sau buổi đi chơi vừa được hâm nóng lên 1 tí giờ lại nguội ngắt, định gọi em lại xin lỗi đã to tiếng với em nhưng tôi lại thôi. Tính Ngọc với tôi cả hai đều mạnh mẽ ngang bướng giống nhau, có chuyện là to tiếng xích mích ngay, thật khó mà hòa hợp.

Về nhà được 1 lúc thì bà Hương gọi, định không nghe máy nhưng lại sợ nhỡ Ngọc đi về có việc gì nên tôi lại nghe:
– Alo, sao thế chị?
– Ừ, mai chị muốn gặp mày nói chuyện.
– Chuyện gì thế, không nói được luôn à mà phải gặp?
– Không, chuyện quan trọng phải gặp trực tiếp.
– Vậy chỗ nào chị cứ nói đi, em đến.
– Ừ, có gì mai chị nhắn tin.

Hôm sau thì tôi với bà Hương gặp nhau ở quán nước gần cổng trường Luật. Cũng chẳng có gì phải nói hay thăm hỏi nhau nhiều nên Hương vào đề luôn:
– Chị bảo, mày làm gì thì làm, đừng làm liên lụy con Ngọc.
– Em làm gì mà liên lụy đến Ngọc, chị đừng nói linh tinh.
– Mày không phải dấu, mày đi vay lãi tiền, giờ đến hạn trả phải không? Mày còn lấy cả tiền của con Ngọc phải không? Mày biết là dạo này nó phải đi dạy thêm nhiều rất vất vả không? Nó thì cần gì phải vất vả như thế, từ nhỏ ở nhà sung sướng từ bé, đi học thì bố mẹ nó có để thiếu thốn cái gì bao giờ đâ